Thứ Bảy, ngày 02 tháng 5 năm 2015

SÁNG MÃI CUONG NHU KARATEDO

SÁNG MÃI CƯƠNG NHU KARATE


    “Nếu không có tinh thần triết học và trưởng thành, một võ sĩ  chỉ là một chiến binh đường phố được đào tạo”.
     Xin được trích dẫn câu nói “bất tử” của cố Chưởng Môn phái Cương Nhu Karate Do – Ngô Đồng, để mở đầu cho những cảm nhận của cá nhân mình về Môn phái Cương nhu Karate Do.
    Cùng với sự  nhiệt huyết  của quý Sư – Huynh – Đệ võ phái Cương nhu Karate Do , trong việc chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 50 năm – ngày thành lập Môn phái Cương nhu Karate Do (1965 - 2015), là sự háo hức pha chút “tự hào” của cá nhân mình – với tư cách là người đã một thời “chấp tay bái tổ” tại “ Sân tập” của Thầy Nguyễn Văn Nhân ở làng Hương Cần.
   Nhớ ngày ấy:
   Vào những năm 80 mươi của thế kỷ 20, trong bối cảnh  đời sống xã hội vô cùng khó khăn, phức tạp , mọi thứ sinh hoạt của đời sống dân sinh nhường như bị cấm đoán…thì tại làng Hương Cần, đã xuất hiện lớp dạy võ do võ sư Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn thị.
   Lúc này, tôi chỉ là một đứa trẻ với lịch thời gian của một ngày gồm nữa ngày đi học chữ và nữa ngày cắt cỏ chăn trâu ( thường gọi là trâu 03 chân) mà  gia đình tôi nhận nuôi của Hợp tác xã. Cứ vào khoảng 04 giờ sáng mỗi ngày, tôi thức giấc, dẫn trâu ra đồng ăn cỏ, khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau thì dẫn trâu về …rồi chuẩn bị sách vở và đi học.    Cứ thế, ngày này qua ngày khác….cho đến một hôm, người chú của tôi hỏi: Cháu có đi học võ không?
   Và tôi hỏi lại: Võ gì hở chú?
   Rồi người chú của tôi nói:  Karate.
    Nghe  người chú nói võ Karate, không hiểu sao  tôi buộc miệng nói: Karate à? Rồi  tôi  nói tiếp : Cháu  thích học “ võ ta”  hơn.
   Thế rồi, bặt  đi  một thời gian, tôi đã  không nghĩ đến chuyện đi học võ mà người chú của tôi  đã gợi ý. …
   Thế rồi, không biết động lực nào đã thúc giục mà tôi đã trở thành một võ sinh theo học  võ  phái Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn luyện.
  Ngày nay, do sự mưu sinh của cuộc sống, tôi không còn trực tiếp tham gia “học võ” nữa; tuy nhiên trong tâm trí tôi vẫn luôn luôn ghi nhớ , nhớ về một thời cơ cực của cuộc sống nhưng rất  tự hào khi được học võ Cương nhu Karate Do !
    Có lẽ dấu ấn, ấn tượng nhất đi vào tâm trí của tôi khi được học Cương Nhu Karate Do là hình  biểu tượng của Môn phái!
   Vì sao ư?
   Theo truyền thuyết về sự hình thành và phát triển của vũ trụ quan Phương Đông thì từ Vô cực sinh ra Thái cực; từ Thái cực sinh ra Lưỡng nghi; từ Lưỡng nghi sinh ra Tứ Tượng, từ Tứ tượng sinh ra Ngũ hành; Ngũ hành tương khắc tương sinh, sinh ra Bát quái và Bát quái tạo ra muôn loài.
                                     


   Và thật thú vị và tự hào khi biểu tượng của Môn phái Cương Nhu Karate Do giống hoặc gần giống với biểu tượng của Lưỡng nghi. Nơi  Âm Dương  quyện chặt lấy  nhau và là nguồn  gốc sinh ra vạn vật.

                                               


    Viết đến đây, bất chợt trong tâm trí tôi xuất hiện suy nghĩ: Ngày nay, võ phái Cương nhu Karate đã được phát triển khắp nơi, không chỉ  ở Huế - nơi Chưởng Môn phái Ngô Đồng thành lập ra môn phái – mà đã phát triển ra toàn quốc và cả trên  thế giới, những kỹ thuật quyền cước ít nhiều đã có thay đổi để phù hợp với xu thế phát triển chung của nhân loại; tuy nhiên về biểu tượng căn nguyên của môn phái vẫn không bao giờ thay đổi . Đó mới chính là SÁNG MÃI CƯƠNG NHU .
   Là người đã từng được học Cương Nhu Karate Do, tôi cảm thấy tự hào về võ phái mình đã học. Tôi tự nhủ: Học võ không chỉ để múa quyền hay, cước đẹp …mà còn phải biết vận dụng những kiến thức võ học vào cuộc sống. Và khi đọc được câu “nếu không có tinh thần triết học và trưởng thành, một võ sĩ  chỉ là một chiến binh đường phố được đào tạo ” của Chưởng môn Ngô Đồng thì tâm trí tôi đã sáng ra!Tôi thật sự  tự hào về môn võ mà mình theo học.
   50 năm. Một quãng thời gian không dài so với dòng lịch sử nhưng rất lớn đối với một con người.
   Cùng hưởng ứng lễ kỷ niệm 50 năm – ngày võ phái Cương Nhu Karate Do được thành lập, tôi chỉ góp một vài dòng, ghi lại những ký ức, kỷ niệm…..của một người đã từng học Cương nhu Karate Do.
   Kỷ niệm thì nhiều, nhưng có lẽ khó quên nhất và thú vị nhất trong quảng đời học võ, đó là một lần đi bài quyền “ Phối hợp chặt ra”, không biết sao lại có quá nhiều võ sinh trình bày không đúng, trong đó có bản thân tôi. Lúc đó, thầy Nhân  nói: Sai răng mà  đến nỗi có em  tối nào cũng đi học mà cũng sai!
   Quả thật là thú vị! Không sai sao được, khi mà có những đêm đi học , trong bụng chưa có cái gì lót vào! Có gì khổ hơn là bị cái bao tử nó thắt. Nó càng thắt mạnh bao nhiêu thì tâm trí bị chi phối bấy nhiêu. Tâm trí bị chi phối thì tất thị làm sao mà tập trung được.
    Nhớ lại trong buổi tất niên võ đường vào ngày 20 tháng chạp âm lịch, với sự tham gia đông đủ của các môn sinh cùng sự hiện diện của các thầy võ sư, như thầy võ sư Vĩnh Vy, thầy võ sư Lê Huy Chương…đến tiết mục “Hái hoa dân chủ”, trong khi ai ai cũng được cất cao tiếng hát vừa để chuẩn bị đưa tiễn năm cũ  đi qua, chào đón năm mới  sắp đến và vừa giương cao khí tiết hào hùng của Môn phái Cương nhu Karate Do…thì  đến lượt tôi tham gia   tiết mục. Nguyễn phi Hội – Một môn sinh – đã  đưa cho tôi  một cái “xăm”.  Bình thản mở “xăm ” ra, tôi  thấy trong đó chứa đựng một bài “táo quân”. Tôi chợt nhận ra : Mình  đã được thầy Nhân chọn để đọc bài táo này! Thế là tôi  oang oang bài “táo” với khẩu khí của một môn sinh từng nhiều lần cất lên tiếng thét “Ki ai”.
    Giờ đây nhớ lại, mới thấy việc dạy võ của thầy Nhân và sự học của võ sinh mới thật là gian nan, khổ ải.  Đó là  khi việc dạy võ của thầy Nhân bị chính quyền sở tại cấm cản, thế là hằng đêm, anh em “huyền đai” phải vào trong  nhà thầy Nhân, dọn cất bàn ghế, tạo khoảng trống để tập.
   Có gì buồn hơn khi môn sinh  phải tập võ lén lút ngay chính trong căn nhà của  mình! Dù vậy, thầy Nhân và những môn sinh đều không nản chí, phai tình. Sự kiên trì nhẫn nại (đến mức Nhu nhược) của  thầy trò Võ đường Hương Cần rồi cũng đã lúc gặt hái kết quả. Khi lần lượt các lớp võ thuật được thầy Nhân khai giảng tại trường cấp III Hương trà và một số nơi khác . Rồi số lượng võ sinh càng ngày càng đông hơn. Cùng với một số anh em trong Hội đồng huyền đai, tôi cũng cùng tham gia luyện tập cho các võ sinh nói trên. Điều tự hào là đã có rất nhiều người tham gia các lớp học này , sau đã trưởng thành và lấy “nghiệp võ” là nghề sống chính của mình.
   Việc tham gia huấn luyện võ thuật  tại  trường cấp III Hương trà kết thúc khi tôi  vào thành phố Hồ chí Minh để học đại học. Cũng từ đó, tôi đã chính thức rời khỏi đất Hương Cần; tuy nhiên trong tâm trí của mình, tôi   không bào giờ quên mình  là môn sinh của hệ phái Cương nhu Karate Do.
    Nay ngồi viết lại mấy dòng này, trong tôi lâng lâng kỷ niệm!
    Nhớ có lần, thầy Nhân khi trực tiếp dạy võ cho học trò đã nói : Các em học võ mà khi đi ra đường, nếu có tham gia  đánh nhau thì làm sao để thiên hạ nói đánh  đúng; còn để thiên hạ nói “đánh lộn” thì đừng có đánh.
   Than ôi! Ở đời có  mấy  ai nói những người tham gia đánh nhau  là đúng đâu , họ chỉ toàn nói là đánh lộn. Vậy thì nếu phải đánh nhau thì làm sao đánh cho đúng đây?
   Phải chăng, để đảm bảo đánh đúng thì cách tốt nhất là không đánh?     Điều này quả thật không dể thực hiện , bởi cái sĩ của con người học võ có chịu nằm im khi bị người khác khiêu khích hay không?
   Vừa  rồi, đọc tin thấy người ta trích dẫn câu nói của tổ sư GICHIN FUNAKOSHI : “ Karate không ra tay trước”.



 Đã làm cho trí  óc tôi liên tưởng lại lời dặn (dạy) của thầy Nguyễn Văn Nhân!
   Nhắc lại một số kỷ niệm để nhận thấy một điều: Thời gian tôi đi học võ Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân huấn thị là thời gian khổ luyện của thầy.
   Tôi được biết: Thầy Nguyễn Văn Nhân theo học võ Cương nhu Karate Do với Chưởng môn Ngô Đồng từ năm 1969. Sau biến cố 1975, đời sống xã hội vô cùng khó khăn, tuy nhiên với tinh thần yêu thích, đam mê võ thuật, thầy đã luôn luôn tìm cách để duy trì và phát triển võ phái. Và lớp  võ mà thầy khai mở tại làng Hương Cần vào những năm đầu của thập niên 80 của thế kỷ 20 đã chứng minh.
   Ngày nay, nhờ  sự phát triển của khoa học công nghệ, đặc biệt là mạng internet …thầy Nguyễn Văn Nhân đã gặp lại được các huynh đệ của mình.
   Là người từng được thầy Nhân huấn thị,  tôi cảm thấy tự hào khi được “diện kiến” các võ sư là sư huynh đệ của thầy Nhân trong dịp lễ  kỷ niệm 35 năm ngày thành lập võ đường Hương Cần, đó là những  võ sư  Trương Ngọc Diệp; Đặng Hữu Hùng; Trần Văn Toàn…
  Hy vọng và tin chắc rằng: Với việc chọn hình âm dương làm biểu tượng của Môn phái Cương Nhu Karate Do và với sự truyền bá tậm tâm, nhiệt tình của Chưởng Môn đối với các môn đồ nói chung và của các võ sư Cương Nhu Karate Do đối với võ sinh của mình nói riêng thì võ phái Cương nhu Karate Do sẽ mãi mãi tồn tại và phát triễn!  
  
                                        Đồng Xoài ngày 01 tháng 5 năm 2015

                                          Môn đồ: Dương  Vĩnh Tuyến.

Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2015

SÀN ĐẤU .

SÀN ĐẤU 

Tiếng “ rầm” phát ra từ thân hình người võ sinh rơi xuống mặt Tapi, lòng tôi lại thót lên… cú đá lướt tống ngang như trời giáng của một võ sĩ nặng ký, đã” knock out”người học trò yêu dấu mà tôi đã kỳ vọng…đó là chuyện xảy ra vào năm 2020…khi mà sàn đấu Karatedo tự do phát triễn trên khắp mọi nơi ! thua keo này ta bày cách khác…2 năm sau đó, học trò Tôi đã dùng Nhu thuật ,bộ pháp để liên tiếp đem đến thắng lọi cho Võ đường Hương cần và Môn phái ! ngồi nhâm nhi bên ly cà fe đen đậm đặc…lòng hồi tưởng đến những người Thầy yêu dấu ! tiếng chiếc muỗng chạm vào thành ly kêu leng keng…mà tôi cứ ngở như hồi chuông ngưng trận đấu trong những lần tôi tham dự năm xưa ! có Thầy Nhân,Thầy Chương,Thầy Toàn, Thầy Đàm…. 
Mới đó mà đã 20 năm rồi !...tôi muốn đi tìm những người Thầy cũ,nhưng chỉ còn gặp lại trong ký ức !Võ đường tôi hội nhập và phát triễn theo chiều hướng chung Karate của cả nước,chúng tôi đã tình nguyện tham gia các trận đấu Karate thể thao, rồi Karate tự do…để rồi CN vẫn thống lĩnh sàn đấu !,nhiều huy chương các giải Cấp TP, Quốc gia…đã mang đến cho Võ đường tôi niềm tự hào nhưng ko tự kiêu ! Trên tường vôi cũ kỷ, dưới ánh đèn lờ mờ, tấm bằng CN , Trọng tài QG…theo năm tháng đã phai màu chữ viết của Thầy…nhưng tôi vẫn nâng niu và trân trọng ! vài con thạch sùng bò vẫn vơ, múa may trong khung ảnh như đánh thức trong tôi những kỷ niệm luyện tập với Thầy vào những đêm hè oi ả…CN Karate là khổ luyện ! tu thân ! và học đạo lý làm người là chính ! 
Trong thi đấu Karate thể thao,nhún nhảy rồi tấn công trực diện,đá vòng và tay đấm tốc độ là quyết định ! nhưng dễ bị phản công ngươc lại ! nếu ta kết hợp với bộ pháp di chuyển 1/2 vòng tròn ,lướt xéo, xuống tấn thấp nhử nhưng tấn công phía trên hoặc ngược lại ! thì cũng có hiệu quả cho đòn quyết định ! lời Thầy Nhân như rang rảng bên tai tôi…mà sau này tôi mới thông suốt và đào tạo cho thế hệ này đây ! thế hệ CN Karate 2035… 

“Đá vỡ bốn tấm gỗ hay chặt bể năm viên gạch, là để làm gì? Nếu chỉ tập đấm đá không thôi thì cả đời nhiều lúc cũng không có cơ hội để sử dụng”. “Mục đích của võ thuật là gì? Không lẽ học võ thuật là chỉ để biết thế này thôi à? Tôi nghĩ học võ thuật trước nhất là dùng nó để phát triển lòng can đảm, lòng tự trọng, tự tin cũng như tự chế ngự thân tâm và phải luôn luôn khiêm nhường” “Sức mạnh về thể lực rồi ngày cũng yếu đi theo tuổi tác và thời gian, làm gì có sự vĩnh cửu về nó, nhưng đạo đức, sức mạnh về tinh thần sẽ tồn tại mãi mãi”. 

Lời của Tổ sư Ngô Đồng mà Thầy Nhân thường nhắc nhở,tôi vẫn nhớ mãi !...lời giáo huấn triết lý ngọt ngào mà thế hệ các Thầy nằm lòng !... 
Thời gian thay đổi ,đổi thay…mới đó mà làng quê của tôi đã là một thị trấn sung túc, ngựa xe như nước, bóng lầu cao đã che khuất tầm nhìn dãy ruộng lúa xanh rì, thế nhưng mùi hương thơm đồng nội vẫn mãi mãi trong tâm hồn tôi ! vài ngọn gió dưới sông Hương cần thổi từng cơn như đem nguồn sống tươi mát vào cho dân làng…cũng như Thầy Nhân đã đem luồng gió CN vào cho thế hệ thanh niên chúng tôi làm nguồn sinh khí !...tôi bỗng ước ao duy trì và làm được như Thầy mãi mãi ! 
20.3.2035 là đợt tập huấn lớp Trọng tài Quốc gia…30.4.2035 là giải thi đấu Karate Thành phố…Tôi đắn đo,do dự ! nhưng lần này tôi quyết tâm sẽ làm rạng rỡ Môn phái và người Thầy kính yêu !.... 
Viết tặng Thầy Nhân và Võ đường Hương cần ! hư cấu nhân vật là học trò Thầy Nhân vào năm 2035 (Bình, Miên,Kiệt...) Sài gòn , 28.4.2015

TRƯƠNG NGỌC DIỆP

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 4 năm 2015

Ý NGHĨA CỦA CHỮ KHÔNG TRONG KHÔNG THỦ ĐẠO .

ÝNGHĨA CỦA CHỮ " KHÔNG" TRONG
KHÔNG THỦ ĐẠO
KARA IN  KARATEDO
Vậy Karateđo là gì?
Theo tiếng Nhật Kara nghĩa là "không"; Te là "tay "(hand) và Do 
tức là "Đạo"
Nếu viết theo tiếng Tàu là 空手道  (Không Thủ Đạo)
ChữNhật Kara còn được phiên âm là  唐  Đường, và cũng là空 
Không. Tại sao có sựkhác biệt nhưvậy?
Nhiều người, ngay cảnhiều võ sưKarate ởMỹcứtưởng Không 
Thủ Đạo là Tay không (Empty Hand Combat), một môn võ mà khi tựvệ, 
đều sửdụng bằng tay không.
Thật ra, từngày xưa ởOkinawa, cội nguồn của Karate, thì Karate 
được viết là Đường Thủ Đạo (唐手道).Sởdĩmôn võ này có tên như
vậy vì nó được phát sinh từtriều đại nhà Đường bên Trung Hoa. Vịvua 
đầu tiên sáng lập ra triều đại này là LýThếDân. Ngoài ra môn võ này 
còn được gọi là中华手(Trung Hoa Thủ, Chinese Hands ) do người 
Trung Hoa sang dạy võ tại Nhật và người Nhật mới đặt tên nhưvậy. Và 
mấy trăm năm trước đây, người Okinawa sang Trung Hoa đểhọc võ, rồi 
đem môn võ này về. Từ đó môn võ nầy thịnh hành ở đây.
Vào khoảng năm 1916 hay 1917 ( trong sách của ông Funakoshi 
viết cũng không xác định rõ chính thức là năm nào), sau khi Tổsư
Shotokan Karate là ông Gichin Funakoshi từOkinawa sang Nhật đểdạy 
Karate thì lúc đó nước Nhật vừa trải qua một cuộc chiến tranh với Trung 
Hoa, tinh thần của người Nhật bài Hán rất cao, nên đểkhỏi gây ra những 
phiền phức ông bèn viết lại tiếng Đường thành tiếng Không và gọi là 
Không Thủ Đạo. Đối với cách phát âm của người Nhật thì hai tiếng này 
đều phát âm nhưnhau, một dạng đồng âm dịnghĩa (homonym). Cho nên 
tuy là môn võ xuất phát từTrung Hoa, nhưng cách viết không còn nhắc 
đến nguồn gốc nhà Đường của Trung Hoa nữa. Vềsau các môn phái 
Karate ởOkinawa cũng như ởNhật còn dạy thêm vềcách sửdụng vũkhí 
như Côn, Đoản côn, Nunchaku, Sai, v.v...
Phải hiểu rằng chữ Không trong Không Thủ Đạo, không phải là 
môn võ mà Trong Tay Không Có gì, mà là chữKhông trong Phật Giáo 
( Không trong Trí, Định, Huệ), nhưng ngày nay phần lớn đã quên đi cái 
ýchính của môn võ này mà đi theo ýphụ.
Đểhiểu rõ hơn ýnghĩa của chữKhông này, tôi xin ghi lại câu nói 
của vị TổsưKarate được dịch từtiếng Nhật sang tiếng Anh mà tôi tạm 
dịch sang tiếng Việt sau đây:
" Nh ưtấm gương phải lau chùi thật sạch thì mới phản ảnh đúng vật 
thể đang soi trước gương. Thung lũng phải thật yên tĩnh mới nghe được 
những tiếng động nhỏ. Võ sinh Không Thủ Đạo cần dứt bỏhết tính ích 
kỷ, hung ác, đểcho tâm được an bình, tĩnh lặng thì mới đối phó được 
mọi bất trắc trong cuộc đời. Đây chính là nghĩa của chữKhông (Kara) 
trong Không Thủ Đạo (Karate Do)".
(As a mirror's polished surface reflects whatever stands before it 
and a quiet valley carries even the small sounds so must the student of 
karate render his mind empty of selfishness and wickedness in an effort 
to react appropriately to anything he might encounter. This is the 
meaning of kara in karate... (Funakoshi, Gichin )
Hoàng Thống Lập
28/7/2014 Florida, Hoa Kỳ  

Thứ Tư, ngày 08 tháng 4 năm 2015

LỢI ÍCH CỦA VIỆC HỌC CƯƠNG NHU

Lợi ích của việc học Cương Nhu.
Xin chia sẻ với mọi người bài viết trong facebook của cô Dawn White, Huyền Đai Nhất Đẳng, Võ Đường Satori, tb Pennsylvania.
HTL dịch nhanh: "Chín năm trước đây, tôi nỗi hứng ghi danh học Võ Tự Vệ cho Nữ Giới . Hôm nay, với thời gian chín năm luyện tập võ đạo, khi xe tôi bị húc vì người lái xe kia vượt đền đỏ, tôi đã rất bình tỉnh, không hốt hoảng, và còn tìm cách để an ủi cô gái lái xe kia. Cô ấy sợ đến nỗi hoảng loạn luôn. Tôi ra khỏi xe, qua xem người bên xe kia có bị gì không, và tìm lời nói để cô ấy đừng quá hoảng sợ. Tôi đem chai nước cho cô uống, gọi cảnh sát, lấy tên và số điện thoại của những người thấy tai nạn để sau này họ làm chứng khi ra toà. Tôi lấy máy ảnh chụp hai chiếc xe húc nhau. Còn Cô lái xe kia quá sợ hải, cứ ngồi khóc, không bước ra xe. Tôi rất ngại cho cô ấy. Tôi cảm thấy biết ơn Cương Nhu, võ đường Satori và các Võ Sư đã dạy tôi rất nhiều điều. Chỉ tiếc cho chiếc xe Xterra mà thôi!
Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult education association. Today, nine years of martial arts training allowed me to remain calm, and collected, and even attempt to calm the other driver (who blew a red light and hit me) and her young child. I managed to keep my head, while she, unfortunately had a complete meltdown. I also managed not to allow my manual transmission to stall smile emoticon I got out of my car, checked to make sure she was okay, tried to calm her, gave her a bottle of water, called the police, got the name and the phone number of the witnesses and took photos. She never got out of car, and never stopped crying. I feel for her. I am so very thankful for everything that Cuong Nhu, Satori Dojo and my wondering instructors have taught me grin emoticon And very, very sad for my beloved Xterra.
Hoàng Thống Lập dịch 

NGƯỜI THẦY TÓC BẠC

NGƯỜI THẦY TÓC BẠC
“(Lê Văn Trường An)
Trong một kiếp con người, tuổi trẻ thường được ta trân quý và có những hoài bão ước mơ. Sống hết mình và theo những đam mê đến tận cùng, đển khi thời gian vô tình nhuộm mái tóc xanh, phũ lên đó một màu trắng xóa thì ta sẽ không hối tiếc vì những dở dang thời tuổi trẻ. Cũng chính vì những suy nghĩ đó mà hôm nay, tôi-một con người đang hừng hực sức xuân cống hiến mình cho cuộc đời này. Để sau này, lỡ trong một buổi chiều đơn độc, ngắm nhìn cuộc đời trong một quán rượu xọp xẹp nào đó, mình sẽ không thấy nuối tiếc vì những gì đã qua. 
Nhưng có lẽ, điều đó chỉ đến với những con người sống với một mục đích duy nhất là hưởng thụ. Tôi biết, có những con người khi chọn cho mình một cái nghề và cũng là nghiệp để đeo đuổi không đơn thuần chỉ vì đam mê nhất thời mà ở trong đó còn có một ước vọng là cống hiến. 
Thầy của tôi, một con người giờ đã nổi những gân xanh, vẻ lên trên bàn tay gân guốt những dấu hiệu tuổi già chằng chịt. Đôi mắt nổi đồi mồi và chẳng còn rõ trong khi buổi chiều nhá nhem buông xuống trên làng quê yên bình. Nhìn thầy nặng nề buông những tiếng thở dài trong căn phòng làm việc chật chội, thì tôi hiểu rằng trong con người đang nhìn đăm chiêu ấy đang có những tâm sự ngổn ngang. Có thể vì thân phận, vì đớn đau, hoặc vì những mộng hoài tuổi thanh xuân còn dang dỡ? Không ai biết ngoài thầy. 
Cũng một buổi chiều, thầy lại như bao lần, khoác trên mình bộ võ phục màu trắng, đứng uy nghiêm trên võ đường, những đòn thế vẫn còn chắc chắn, dứt khoát, chỉ có tiếng thét Kiai là khàn khàn của giọng người ngoài sáu mươi. Giữa những mái đầu xanh của chúng tôi, mái tóc bạc của thầy trở nên đặc biệt, đặc biệt không chỉ bởi màu sắc hòa lẫn giữa những con người luyện võ mà vì chúng tôi như đang sống trong cảm giác của những đứa con đang được một người cha uốn nắn từng đòn thế, dù là những chi tiết nhỏ nhất.
Ánh nắng len qua song cửa, chiếu vào võ đường những vệt ngắn dài, hình ảnh của thầy hiện ra như một người lính già đầu bạc, cầm chắc trên tay mình thanh trường kiếm, hừng hực nhiệt huyết “ quốc gia hưng vong-thất phu hữu trách”..cống hiến chút sức già trước khi xa rời “ binh nghiệp”.
Con người thường có những tâm sự không biết ngỏ cùng ai và không thể ngỏ cùng ai, suốt đời cứ ôm những mộng hoài mà chẳng biết sẽ chia cùng ai dù chỉ là một ít. Nên có người thì bầu bạn cùng chén rượu, chỉ chờ đến cơn say mới ngửa mặt nhìn trời hét lớn những hờn căm, có người ôm đàn, với đôi bàn tay gầy gãy lên phím đàn những nốt trầm lạc nhịp, gửi gắm những chất chứa trong lời ca tiếng hát…..Thầy của tôi, cũng đã ôm đàn, cũng đã từng bầu bạn cùng chén rượu lúc ngọt lúc cay, cũng từng muốn đi đâu đó thật xa để tạm quên những muộn phiền không may ập đến, nhưng trong con người có đôi mắt cương nghị ấy, vẫn còn điều gì đó vướng bận, vẫn còn một trách nhiệm mà suốt đời cứ đeo đẳng..
Tôi tự đặt ra cho mình nhiều câu hỏi. Thầy đang nghĩ gì?? Võ đường sẽ như thế nào khi không còn thầy? Chúng tôi sẽ như thế nào khi không tập luyện với thầy??? Rất nhiều câu hỏi cứ đặt ra mà chẳng hề có một lời giải đáp.
Tôi sợ trên đầu thầy tóc sẽ bạc hết, tôi sợ thời gian sẽ xóa dần những dự định còn dở dang trong tâm niệm của thầy và tôi cũng sợ mình không đủ dũng khí để đi một con đường mà thầy đã từng trải qua. Tôi sợ rất nhiều..

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 4 năm 2015

LỢI ÍCH CỦA VIỆC HỌC CƯƠNG NHU .

Lợi ích của việc học Cương Nhu.
Xin chia sẻ với mọi người bài viết trong facebook của cô Dawn White, Huyền Đai Nhất Đẳng, Võ Đường Satori, tb Pennsylvania.
HTL dịch nhanh: "Chín năm trước đây, tôi nỗi hứng ghi danh học Võ Tự Vệ cho Nữ Giới . Hôm nay, với thời gian chín năm luyện tập võ đạo, khi xe tôi bị húc vì người lái xe kia vượt đền đỏ, tôi đã rất tỉnh trí, không hốt hoảng, và còn tìm cách để an ủi cô gái lái xe kia. Cô ấy sợ đến nỗi hoảng loạn luôn. Tôi ra khỏi xe, qua xem người bên xe kia có bị gì không, và tìm lời nói để cô ấy đừng quá hoảng sợ. Tôi đem chai nước cho cô uống, gọi cảnh sát, lấy tên và số điện thoại của những người thấy tai nạn để sau này họ làm chứng khi ra toà. Tôi lấy máy ảnh chụp hai chiếc xe húc nhau. Còn Cô lái xe kia quá sợ hải, cứ ngồi khóc, không bước ra xe. Tôi rất ngại cho cô ấy. Tôi cảm thấy biết ơn Cương Nhu, võ đường Satori và các Võ Sư đã dạy tôi rất nhiều điều. Chỉ tiếc cho chiếc xe Xterra mà thôi!

Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult education association. Today, nine years of martial arts training allowed me to remain calm, and collected, and even attempt to calm the other driver (who blew a red light and hit me) and her young child. I managed to keep my head, while she, unfortunately had a complete meltdown. I also managed not to allow my manual transmission to stall smile emoticon I got out of my car, checked to make sure she was okay, tried to calm her, gave her a bottle of water, called the police, got the name and the phone number of the witnesses and took photos. She never got out of car, and never stopped crying. I feel for her. I am so very thankful for everything that Cuong Nhu, Satori Dojo and my wondering instructors have taught me grin emoticon And very, very sad for my beloved Xterra.
Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult edu...

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

THƠ CHO CON GÁI

THƠ CHO CON GÁI
NGÀY BÉ THƠ ĐONG ĐƯA TRÊN NÔI VÕNG
TIẾNG ẦU Ơ CÂU HÁT VỌNG NGÂN DÀI
BAO NGÀY THÁNG ĐÓN ĐƯA CON ĐI HỌC
BA MẸ MỪNG CON TÓC XÕA BỜ VAI
...
ÁO DÀI TRẮNG LẦN ĐẦU TIÊN CON MẶC
NHƯ THIÊN THẦN ĐEM ÁNH SÁNG NGÀY MAI
BA MẸ SỢ NHỮNG VẾT BÙN DÍNH ÁO
NHẮC NHỞ CON CHUYỆN MƯA NẮNG THẬT DÀI
...
CON CÓ BIẾT CON ĐÃ LÀ CÔ GÁI
NHỮNG BƯỚC CHÂN RỘN RÃ CHỐN GIẢNG ĐƯỜNG
NGHÌN MƠ ƯỚC Ở CHÂN TRỜI PHÍA TRƯỚC
MỞ CHO CON NHỮNG CÁNH CỬA NGÀN THƯƠNG
...
NGÀY MAI ĐÂY CON SẼ LÀ CÔ GIÁO
VẼ GIẤC MƠ TRÊN TẤM BẢNG YÊN BÌNH
NÓI NGỌT NGÀO VỚI HỌC TRÒ YÊU MẾN
SẼ CHO CON NHỮNG NGÀY THÁNG BÌNH MINH
Văn Nhân