Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

KÍNH VIẾNG THÂN MẪU HUYỀN ĐAI TRẦN DUY BẮC

MÔN PHÁI CƯƠNG NHU KARATEDO , VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN VÀ ĐỒNG MÔN Ở HÀ NỘI , ĐÃ KÍNH VIẾNG THÂN MẪU HUYỀN ĐAI TRẦN DUY BẮC .





Thứ Sáu, ngày 10 tháng 10 năm 2014

CƯƠNG NHU KARATEDO NĂM 1985

Sự hoạt động của môn phái Cương nhu karate sau năm 1975 .Sau năm 1975 tất cả các sư và huynh đệ đều mỗi người mỗi nơi do biến cố. Đến năm 1976 mỗi người phải lo về kinh tế và cuộc sống có ai nghĩ đến việc vỡ thuật nếu có võ thì cũng phải dấu ko dám phô trương. Nhưng nó đã in sâu vào máu nên ko thể để mãi trong lòng. Trong cuộc sống đôi khi phải và chạm. Phải dùng vỏ để tự vệ và binh vực lẽ phải. Trong tập thể công nhân thời đó là nhà máy vôi Long thọ có một người đứng ra tập võ cho anh em công nhân với chủ trương là học võ khỏe để sản xuất và lao động. Kể từ đó nên các anh em trong các môn phái khác như taekwondo. Judo. Thiếu lâm..... Tập trung lại với nhau trong đó có anh Nguyen văn Nhân là người đầu tiên xây dựng phong trào day các câu lạc bộ như Cung An định cung Thiếu nhi thành phố. Toàn đã cùng tham gia với anh Nhân để huấn luyện cho các anh em. Sau đó về tại địa phương để sinh hoạt của từng người. Nhưng với sự chỉ đạo và quản lý của Thành đoàn Huế. Trong khi đó anh Vĩnh Vi đã vào Sài gòn và có sinh hoạt ở câu lạc bộ Tao đàn. Lúc này từng địa phương đã sinh hoạt nhưng rất khó khăn như gặp nhiều trường hợp ở địa phương đó không cho day vỡ phải có giấy phép nên cũng gặp nhiều trở ngại. Đến năm 1985 có sự chuyển biến của nền Thể dục thao của toàn quốc. Nhận thấy đất Huế là cái nôi của vỡ thuật mà nhất là bộ môn karate. Nhà nước đã thành lập một đoàn võ thuật karate toàn quốc đến Huế tổ chức một buổi hội thảo một tuần để tham quan các cậu lạc bộ trong tình lúc đó là vấn đang còn tỉnh Bình Tri Thiên. Đoàn gồm có đại diện ba miền nam bắc trung. Trong hình này Toàn xin đưa lên để các sư huynh đệ thấy là anh Nhân đang thuyết minh về các bài quyền của cuong nhu karate. Và sau này Toàn sẽ minh hoạ và biểu diễn các bài kata như bài kankusho và bài empi bài kata sai 1và 2 Kể từ đây phong trào karate tỉnh nhà bắt đầu đi lên và phát triển mạnh. Người trưởng bộ môn đầu tiên là anh Lê huy Chương. (1985).ở Huế có các CLB như của anh Trương trọng Toản ở đại nội. Anh Trần văn Toàn ở Bến ngự. Anh Cao Kha ở Phong điên. Anh Nguyen văn Nhân ở Huong cần.... Bộ môn Cương nhu karate phát triển mạnh nhờ có những anh em tâm huyết không nghĩ đến quyền lợi riêng tư cho mình mà nghĩ đến môn phái trước. Tôi xin lượt qua những ngày tháng mà bộ môn có những bước thăng trầm nay đã vững vàng và lớn mạnh. Mong tất cả các sư huynh đệ đoàn kết và chia sẻ những điều vui buồn để cho các con em chúng ta sau này học hỏi và phát triển mạnh








Thứ Năm, ngày 09 tháng 10 năm 2014

CÁC VÕ SINH THIẾU NIÊN Ở TỨ HẢI DOJO

Hình các võ sinh thiếu niên ở Tứ Hải Dojo, Hofstetten (gần Munich), nước Đức mới lên facebook hôm nay khi cô bé mặc áo xanh từ võ đường Arkansas Mỹ qua thăm, tập võ, và chụp hình chung.


Thứ Tư, ngày 08 tháng 10 năm 2014

VÕ SƯ NGÔ ĐỒNG MỘT NGƯỜI THẦY TÀI HOA

DR. NGÔ ĐỒNG, MỘT NGƯỜI THẦY TẬN TÂM, 
TRUNG TÍN VÀ TÀI HOA

PHẦN I

Những tháng năm ở Hà Nội ( 1937 - 1954 ) 
Ngô Đồng sinh ngày 04 tháng 10 năm 1937 tại Hà Nội, Việt Nam và mất ngày 10 tháng 5 năm 2000 tại Gainesville, Florida, Hoa Kỳ, thọ 64 tuổi.
Ông sinh ra trong một gia đình khoa bảng và giàu có. Thân phụ ông là cụ Ngô Khánh Thực, thân mẫu là bà Phạm Ngọc Vinh. Cụ ông đã từng làm Án Sát tỉnh Hải Dương, nhưng vì tính tình thẳng thắng nên bị giáng chức rồi thuyên chuyển về Hà Nội làm Giám Đốc Tư Pháp Bắc Việt kiêm Chưởng Lý Toà Thượng Thẩm cho đến năm 1954. Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết, cụ cùng gia đình di cư vào Nam. Gia đình ông sống tại Huế, thân phụ ông tiếp tục giữ chức Giám Đốc Tư Pháp Trung Phần cho đến khi mất tại Huế năm 1967. Năm 1960, thân mẫu ông qua đời tại Huế.
Ông là người con út trong một gia đình có sáu người con trai. Điểm đặc biệt là cả nhà ông đều mê tập võ thuật, vì thế sau nhà ông ở có một sân dành riêng để tập võ. Còn trong nhà thì có nơi giăng dây để dùng cho việc đấu quyền Anh. Hai người anh lớn đều thuộc nhóm võ sinh đầu tiên của Võ sư Nguyễn Lộc, vị Tổ sư sấng lập môn võ Vovinam ( sau đổi tên là Việt Võ Đạo ). Ông cũng là người theo học môn võ Vovinam, nhưng lại không học với hai người anh ruột mà lại học với người bạn của ông anh thứ hai. Ông Ngô Đồng đã nói với tôi rằng đã là anh em thì trong võ thuật khó dạy cho nhau lắm! Cho nên, ông và người anh kế ( Võ sư Ngô Quyền) mới theo học võ với Võ sư Phan Dương Bình, người học trò thứ 5 của Tổ sư Nguyễn Lộc. Ông cho biết, Vovinam vào những ngày đó chưa có võ phục như bây giờ, các võ sinh khi tập luyện chỉ mặc áo "may-ô " và quần đùi. Cũng chưa có sân tập hẳn hoi. Các võ sinh vật nhau té hay nhào lộn đều trên sân cỏ chẳng có nệm "tapi" như các võ đường sau này. Học xong phần trung cấp với Võ Sư Bình ( tương đương với đai "nâu" bây giở), thì đất nước bị chia cắt. Võ sư Bình ở lại miền Bắc và sau này trở thành một Võ sư danh tiếng, có rất nhiều học trò tên tuổi trong làng võ thuật. Còn ông và gia đình di cư vào Nam. Gia đình ông như đã nói, định cư tại Huế, vì thân phụ ông đang làm việc tại đây.
Ông cho biết trong thời gian ở Hà Nội, ngoài việc tập Vovinam, ông còn theo học môn võ Vĩnh Xuân ( còn gọi là Vịnh Xuân) vớ một người thầy Tàu tên là Tế Công cùng với các anh. Tế Công là một võ sư chuyên nghiệp, trước đây ông làm nghề bảo tiêu ở Vân Nam, vì vướng tội nên đã trốn qua miền bắc Việt Nam. Thân phụ của ông lúc đó làm Chưởng Lý Toà Án thấy Tế Công là người có tài nên thương tình, giảm tội cho. Để đền ơn , Tế Công xin được dạy cho các con của cụ cùng người cháu là Ngô Sĩ Quý môn võ Vĩnh Xuân này.Tuy được chân truyền môn võ Vĩnh Xuân, nhưng vì tuổi còn trẻ, lại thiếu hiểu biết về cái hay của loại Nhu quyền, nên ông không thích lắm, do thế ông thiếu chuyên cần trong việc tập luyện. Chính ông cũng công nhận rằng mãi về sau này ông vẫn chuyên luyện và thích tập môn Karate, cũng là một môn võ thiên về Cương. Mãi khi có cơ duyên tập về Judo và Aikido, ông mới bắt đầu cảm nhận được cái hay của môn võ thuộc Nhu này. Và cũng từ đó, ông suy nghĩ và phối hợp nhiều môn võ mình đã học, rồi khi mở võ đường, ông quyết định đặt tên trường là Cương Nhu.
Theo lời ông kể, lúc nhỏ ông rất nóng tính và rất " du côn ". Ông vốn rất ghét tụi du đảng ở Hà Nội lúc bấy giờ, nên thường hay gây sự để đánh nhau với chúng. đuổi chúng qua các phố khác. Ông cùng người anh kế là Ngô Quyền thường hay hẹn nhau để so tài, đánh nhau với nhóm du đảng Hà Nội. Trước khi lâm trận, bọn ông thường chuẩn bị bằng cách nhét tờ báo Life vào trong áo ( báo Life xuất bản ở Mỹ, lưu truyền rộng ở đây trong những năm này, báo này trang lớn và rất dày ). Vào khoảng năm 1952, hay 1953, (cả ông và ông Quyền đều không nhớ rõ, ông chỉ nhớ độ khoảng một, hai năm trước khi di cư vào Nam ), lúc đang ở nhà thì nghe tiếng gỏ cửa, ông Quyền chạy ra mở, thì bị một tên du đảng đâm ngay một dao vào bụng rồi bỏ chạy. Vết thương tuy nặng, may là không nguy hiểm lắm, nhưng cũng mấy tháng sau ông Quyền mới bình phục. Vì vết thương ở bụng nên ông Quyền sau này không còn tập Vovinam được nữa. Về sau ông Quyền, chuyên về Aikido và Thái Cực Quyền và trở thành võ sư của võ đường Tenshinkai Aikido ở Saigon.
Ông Đông còn cho tôi biết, lúc nhỏ khi gây sự đánh nhau với nhóm du đảng Hà Nội, ông cứ nghĩ rằng mình là một " good guy " ( người tốt ), còn đối thủ của mình là "bad guy " (người xấu ). Ông cứ tưởng rằng làm như vậy ( đánh bọn du đảng ) là giúp xã hội bớt đi một tệ nạn. Không ngờ làm vậy mình đã trở thành "du đảng lúc nào không hay ". 
Năm 1954, ông cùng gia đình di cư vào Nam.

Thứ Ba, ngày 07 tháng 10 năm 2014

CƯƠNG NHU KARATEDO CÓ MẶT KHẮP MỌI NƠI .

CƯƠNG NHU KARATEDO CÓ MẶT KHẮP MỌI NƠI TRÊN THẾ GIỚI

CN Rohai Dojo ở Berkeley, California. Võ sư Ngô Quỳnh qua Berkeley dạy và chấm thi lên đai đen trước ngày khai mạc Trại Huấn Luyện miền Tây nước Mỹ. Trong số ba võ sinh đỗ đai đen hôm qua có cô Pham Vu Trang, gôc Việt Nam. Có khá nhiều người gốc Việt học Cuong Nhu từ các Võ Sư Mỹ, nhất là ở vùng Berkeley (nói chung là vùng vịnh San Francisco) và ở Seattle, tb Washington. Đây là điều rất đáng mừng.





Thứ Hai, ngày 06 tháng 10 năm 2014

GIÓ LÀO

 GIÓ LÀO
Ai cũng có một thời tuổi trẻ sung mãn...nhất là con nhà võ như chúng tôi ! Mới đó...đai đen,đẳng này đẳng nọ,Lính dù,Biệt động oai hùng ! đùng một cái chúng tôi rũ bỏ tất cả...cùng nhau đi làm Công nhân Đường sắt Đội 756...đóng quân tại Đông hà - Cam lộ,nơi mùa Gió chướng tháng 11/1975...
Từng cơn Gió Lào khô khan,thổi ùa về trên mảnh đất cằn cỗi,thổi hốc vào mồm rát cổ họng với những giọt mồ hôi chảy dài khắp thân thể,mặt mày,trên đôi quang gánh đất nặng trĩu khòm đôi vai ! là những gì thật ý nghĩa cho "Lao động là vinh quang" Tôi được cử làm Tổ phó tổ 11,phụ trách gánh đất ,đắp đường,đập taluy...từ cầu Đông hà đến Cam lộ,phát hoang và hoàn thành đoạn đường sắt đầy những hố bom,mìn...đầy những hiểm nguy cho những kẻ đổi đời và đổi luôn tính mang ! đổi đời là đổi tất cả,nhưng tinh thần Võ đạo vẫn ko bao giờ thay đổi trong mỗi con người chúng tôi !
Hoàng"dù" và Lực là TT và TP tổ 12..."đầu đội nón dù đỏ,vai gánh đất",lúc nào cũng Tea kwondo nhiều đảng và chèn ép tổ viên mọi nơi !bầu máu nóng trong tôi hừng hực,và tôi biết cũng sẽ có một ngày chúng tôi đụng nhau ! trận đấu sân Lữa hồng năm nào tôi bị hụt,thì nay sẽ có ngày mình đọ sức với Tea kwondo vùng 3 Chiến thuật !
Và ngày đó đã đến...mồ hôi nhễ nhại,buông gánh đất trên vai xuống giải lao...phần khát vì cơn gió lào thổi hắt vào cổ họng,trên đoạn đường sắt trên cao mới đắp xong,Tôi tuy mệt nhoài nhưng vẫn ko chịu nỗi cái cảnh Lực đang chửi 1 tổ viên thậm tệ...và 1 cú đá ngang làm anh này té ngữa vào bụi tre đầy gai góc ! trong lòng tôi thắt lại...CN Karate Thầy Đồng ko dạy cho mình động thủ với người chua thủ thế ! Tôi đã ko kềm chế được nữa...Tôi và Lực đã song đấu ! lần đấu này ko có đồ bảo hộ,chỉ có tinh thần và đòn pháp là bảo vệ cho mình !
Vẫn bộ pháp lướt xéo,tấn cao hạ thấp,đánh rảy ngược...mặt Lực sưng vù vì đòn thế và xấu hổ, kết thúc1 đòn đá bay vòng của Lực và đơn giản Tôi chỉ té ngang nằm đất và đá chuồi lên...Lực bất ngờ nằm thở...Tôi nhảy vào hô hấp cho Lực...và Hoàng dù ko kềm chế được nữa...lại thách đấu ! một cơn gió lào lại ùa đến...Tôi cũng mệt nhoài thở hắt ra,,ko còn sức nào nữa mà đón tiếp Hoàng dù,Tôi biết sự thất bại ê chề sẽ đến với Tôi ! may thay.Lê Để TT tổ 6 nhảy vào can ngăn và...cũng đã hết giờ giải lao ! chúng tôi lại tiếp tục" gánh đất xây dựng cơ đồ ! "
Từ thang 6/1976 chia tay Đường sắt với những cơn gió Lào" chướng tai gai mắt "(gió rít bên lổ tai và mắt bị ngứa như có gai ),với những gánh đất và những giọt mồ hôi nghiệt ngã! Tôi ko còn nhớ Hoàng dù và Lực...và những đòn thế Cương Nhu nữa...Tôi đã biết yêu,và chùng tôi là đôi uyên ương "Thiếp gặp Chàng tại đàng xe lửa"...xây dựng gia đình vào Nam sinh sống ! Hoàng dù và Lực cũng ko biết Tôi học võ gì ?chỉ biết rằng mỗi chiều tối,Tôi thường mặc 1 cái quần võ màu trắng ngà cho đở lạnh về đêm,và cũng phai theo thời gian năm tháng thành màu vàng ố..như tương lai mù mịt !
Về Saigon lập nghiệp...Tôi gặp lại Anh VY...hai Anh em ngồi nhâm nhi chai rượu Cây Lý với đĩa lòng nghèo...tình cờ Tôi kể chuyện xưa cho vơi nỗi lòng! Anh Vy mới nói:" tháng 10/1971 Diệp đi rồi...Lê Để mới vào học...nhưng giỏi lắm ! và là Đại hộ pháp của Anh đó ! "...Tôi giật mình nhớ lại ngày đó Tôi cũng ko biết Lê Để,nhưng vẫn nhớ mãi câu nói "Tui biết Anh học CN/Karate và Anh đã thắng ! nếu bửa đó thằng Hoàng dù nhảy vào là tui ko tha mô"...Câu nói thấm đậm tình cảm vào buổi tối hôm sau của Để...Tôi vẫn nhớ mãi theo thời gian ! mặc dù cho đến hôm nay Tôi vẫn ko biết Để ở phương trời nào ? nhưng có lẻ tình Sư huynh đệ chúng tôi cũng làm cho Anh linh của Thầy Đồng và Thầy Vy mãn nguyện !...
Viết tặng Lê Để,Đại Hộ Pháp và TT Tổ 6/Đội 756 ĐS. SG.4/10/2014

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 10 năm 2014