Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

BÀI VIẾT VỀ VU LAN CỦA TRƯƠNG NGỌC DIỆP

Diep Truong Anh Cát ạ...Diệp viết bài này nhân Mùa Vu lan 2014...thương tặng Má D, A.Liễn, A.Biên...khóa CN với Anh đó !
Bài 3: "hát trên những xác người"..."CƯỜI TRÊN NHỮNG XÁC CHẾT"
Tôi vẫn còn nhớ mãi như in...mấy học trò ưu tú của Thầy Đồng Cương 
Nhu...khóa Anh Biên,A.Tường,A.Cát,A..Tần...và Anh Liễn...thế hệ võ sinh 
thông minh,giỏi võ...trong những lần huấn luyện khóa tôi,Thầy thường lấy
những Anh ấy làm tấm gương sáng để dạy dỗ chúng tôi ! Ấy mà thế hệ ấy 
đa số sinh 1951...lại gặp vận đen ! chiến sự gay go,"đôn quân bắt lính" !
đã giả từ Võ đường đi làm nhiệm vụ người trai thời ly loạn...và đã ko 
còn trên cõi đòi này nữa ! trong đó có Anh Biên,Anh Liễn !...
Anh 
Liễn ,sinh 1951,học 1 năm SPCL ĐH Khoa học Huế,đậu Y khoa Huế...chuẩn bị
nhập học thì đúng lệnh "đôn quân"(Tú tài 1 năm 19 tuổi, 20 tuổi Tú tài 2
là ko hợp lệ )...Anh giả từ Võ đường, thời Sinh viên,gia đình,bạn 
bè,người yêu...thi vào Võ bị Đà lạt,đậu Đà lạt nhưng khám sức khỏe xong 
thì rớt vì ...cặp mắt bị loạn thị nặng !...Anh được chuyển về SVSQ thủ 
đức...9 tháng ra trường 1973 mang lon Chuẩn úy TQLC /TĐ 6 Thần ưng cảm 
tử...và rồi vĩnh viễn ra đi sau 15 ngày mãn khóa !...
Làm đám cho 
con trai trưởng cũng đầy đủ thủ tục Lễ truy điệu,kèn trống dàn chào rằn 
ri...người Mẹ khổ đau gạt nước mắt,nén đau thương vào Nam làm thủ tục Tử
sĩ,lãnh tiền bán xác con cho những lý tưởng mơ hồ !...
Từ BTL/TQLC 
Sóng Thần...Tôi chở Mẹ tôi trên chiếc Honda màu đỏ,cắm đầu chạy trên xa 
lộ Đại hàn trong tiếng gió vi vu của rừng cây hoang vắng...và trong nước
mắt ngẹn ngào của hai Mẹ con...1 xác người 1 cọc tiền...đơn giản cho 
biết bao Bà Mẹ của cả 2 miền Nam Bắc ! Tôi chạy thật nhanh như là để 
trốn chạy mãi mãi và ko bao giờ quay lại !...hai Mẹ con đói và khát,cái 
khát khô cổ họng vì vừa mất mát 1 cái gì đó uất nghẹn và hận thù !...dọc
đường ghé quán Phở và uống nước...miếng thịt bò béo mỡ vàng óng,nhưng 
sao tôi vẫn nuốt vào ko trôi lọt ! Mẹ tôi nước mắt ràn rụa vừa gượng 
cười vừa nói: "đây là mình ăn tiền của t .Liễn đây ! nó cho Mẹ con mình 
tiền xài đây" !...hôm đó con đường Xa lộ Đại hàn sao vắng lặng và dài 
hun hút...trong lòng tôi vẫn muốn đi mãi ko còn điểm dừng lại và chạy 
vào cõi hư vô !...Chia tay Mẹ...Tôi về đơn vị tại Nha Trang,Mẹ tôi về 
lại Huế ! về với bầy gà con vừa mất 1 đứa với biết bao kỷ niệm ! Tôi ân 
hận mãi quãng thời gian này chưa đủ để an ủi nỗi khổ đau của Mẹ tôi...

Một năm sau 1974,tôi xin hoán chuyển về Huế ...mái tóc Mẹ tôi đã bạc 
hơi sương,đôi mắt thâm quầng...nhưng miệng vẫn nở nụ cười gương gạo với 
các con còn lại ! tôi vẫn biết rằng đó là nụ cười đau khổ trên xác chết 
...con mình !
"Lá xanh rụng xuống, lá vàng trên cây " nỗi đau này 
của Mẹ tôi ko bộc lộ ra nhưng cũng đủ đễ làm sự uất hận của tôi lên đến 
tột cùng !...và tôi cũng biết rằng nổi uất hận này đã đưa đến cho biết 
bao Bà Mẹ VN...
Con sông Đông ba đã mang tôi trở lại với Huế 
xưa...sống gần Mẹ với những nụ cười ấm áp ! dẩu tôi biết rằng niềm khổ 
đau mất con đã biến người Mẹ chịu đựng theo năm tháng...thời gain mỏi 
mòn chờ đợi người con trai TQLC trở về bên Cầu Đông ba,bên cây bàng trên
bờ sông...ngồi đếm thời gian qua những trái bàng rơi rụng...nhưng ko 
biết bao giờ chiếc Lá vàng rụng rơi !...22 năm sau chiếc Lá vàng cũng 
đã an nghĩ trên con đường xưa...Xa lộ Đại hàn....
Thương nhớ tặng Mẹ nhân Mùa Vu Lan 2014...

Thứ Hai, ngày 19 tháng 1 năm 2015

THƯ BÁO CỦA VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN

THÔNG BÁO
Võ đường Cương Nhu Karatedo Hương Cần thông báo đến trưởng các phân đường trực thuộc và Hội Đồng Huyền Đai cuả võ đường Hương Cần:
1. Đúng 14h30 ngày 1/2/2015 về tại võ đường để dự họp bàn nhiều vấn đề quan trọng và tổng duyệt chương trình biểu diễn chuẩn bị cho ngày kỉ niệm 35 năm thành lập võ đường Hương Cần.
2. Các trưởng phân đường gửi danh sách võ sinh xuất sắc, có thành tích (đạt huy chương trong năm 2014) và võ sinh học văn hóa đạt học sinh giỏi niên học 2013-2014 của các cấp về cho Ban Tổ Chức trước ngày 25/1/2015 để cơ cấu giải thưởng.
3. Toàn bộ huyền đai võ sinh và các phân đường trực thuộc võ đường Hương Cần đúng 9 giờ ngày 8/2/2015 (nhằm ngày 20 tháng chạp năm Giáp Ngọ) về tại võ đường để tham dự lễ kỉ niệm 35 năm ngày thành lập(1980-2015) và Tất Niên. Khi đi nhớ mang theo võ phục chỉnh tề.
Đề nghị mọi thành viên và võ sinh chấp hành đúng thông báo trên để lễ hội đạt kết quả tốt đẹp.
Thay mặt Ban Tổ Chức
Trưởng Ban: võ sư Nguyễn Văn Nhân



QUỸ LON GẠO NGHĨA TÌNH



NGÀY 05 VÀ 06 / 01 / 2015 QUỸ LON GẠO NGHĨA TÌNH VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN , MÔN PHÁI CƯƠNG NHU KARATEDO . ĐÃ ĐI THĂM VÀ TẶNG QUÀ CHO NHỮNG HOÀN CẢNH KHÓ KHĂN . THAY MẶT QUỸ LGNT VÀ NHỮNG GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN CÁM ƠN TẤM LÒNG VÀNG CỦA ANH CHỊ MỪNG ĐÀO ĐÃ TẠO ĐIỀU KIỆN GIÚP ĐỠ . CHÚC GIA ĐÌNH ANH CHỊ NĂM MỚI 2015 AN LÀNH , HẠNH PHÚC VÀ THÀNH ĐẠT . Dưới đây là những hình ảnh của hai ngày đầu tiên 

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

THƯ CỦA VÕ SƯ CHƯỞNG MÔN NGÔ QUỲNH .

Dưới đây là thư của Võ Sư Chưởng Môn Ngô Quỳnh gởi cho các võ sư và võ sinh Cuong Nhu vào dịp cuối năm 2014. Tôi xin tóm lược sơ sơ vài điểm chính:
* Môn phái đã lớn mạnh rất nhiều, từ một lớp võ trong trường đại học đến nay đã có nhiều trường, nhiều võ đường trên thế giới.
* Môn phái nay trở thành môn phái trẻ, đông nhất là tuổi 5-17. Đây là thế hệ tương lai của CN trong 50 năm tới đây.
* Năm 2014, có 425 người dự trại huấn luyện hàng năm ở Raleigh, có 14 võ sinh lên huyền đai, trong đó VS Marianna Kaufman 70 tuổi. Có 20 Võ Sư lên các đẳng cao, trong đó VS Allyson Appen là người được phong lên Thất Đẳng mới nhất (năm nay)
* Chúng ta luôn giữ vững và nâng cao tinh thần. Chúng ta luôn tập tành hết sức, luôn giúp đỡ người khác, đem lại cảm hứng cho nhiều người. Chúng ta luôn đấu tranh với chính mình, và không quên rằng căn bản Cuong Nhu ở trong Điều Tâm Niệm số 1: Tập võ để phụng sự, để giúp ích người khác ...
*...
* Tôi xin chúc quý vị những ngày lễ vui, một năm mới nhiều sức khỏe. Cám ơn các bạn vì có các bạn mà tôi đã sống được giấc mơ của tôi.
Ngô Quỳnh
cnomaa@cuongnhu.com
Today at 7:13 AM
To me
Dear Members,
It has been a wonderful year for our style and we are quickly approaching the 50 year anniversary of Cuong Nhu in 2015. As we are entering the next 50 year cycle, I must commend the styles' dynamics that are now slightly different then from its inception. TEENAGE SENSEIS!!!!!!
Cuong Nhu has evolved since 1971 from a college campus in Gainesville to dojos all over the country, and 3 overseas (2-Germany, Venezuela). It has also become more of a young people style, the 5-17 year olds.
I want to personally give a "chao" (salute) to all Cuong Nhu members from this age group. These young members have incredible spirit and resiliency as they enter our program. They generally take twice as long to get to the same rank as the adults. Their body goes through changes each year as they are growing, which makes it much more difficult to master the movements. They also have to do all the tough throws and spar against larger adults during the tests.
On another note, we also redefined some basic principles and terminology to unify the Cuong Nhu styles and their relationships to each other. Eighty- five senseis attended the event in Jacksonville in November of this year. Many regional events all across the country took place throughout the year. They were well run and the testing atmospheres were very high in spirit and conducted in a positive manner.
The Training Camp in Raleigh was attended by 425 members. In total 14 new black belts were promoted this year in all regions. Marianna Kaufman is definitely our most wisdom filled new black belt at 70 years young. From Shodan and up there were 20 new Dan ranks, and Master Allyson Appen is our newest 7th Dan. Congratulations to all! Cuong Nhu's depth and width for all ranks with senior leaderships are equally distributed across all regions.
Jessica and I visited and taught at the "Pyramid" dojo in Tallahassee, Florida. It is a facility for mentally and physically handicapped adults. It had a profound effect on our spirit and we were thankful to be a small part of their journey. Very special kudos goes to the head of their school, sensei Danny Pietrodangelo. Also, we can add one new dojo to our dojo list. Sensei Manfred started a new school in Munich, Germany.
Lets all continue to focus on improving our spirit. Keep training hard and help each other to inspire one another. Compete from within while training, and never stop having fun teaching and learning. I believe in "progression is perfection" so lets try to be perfect each and everyday. However, the deepest root of our belief system is still in the code of ethics #1 "serve others". This extra credit goes out to all the senseis that have to serve both functions as teachers and students. You all exemplify the living arts of our style.
I am very excited to know that the next 50 years will be significantly better than the last simply because we are passing on our roots and knowledge to a more dynamic species than us, CHILDREN. I have witnessed this first hand while traveling all over the country and overseas. As the saying goes "if your child is better than you, the family will excel; if he/she is worse, it will extinct".
Any sensei can teach an extraordinary student. Only a true leader can teach and inspire an ordinary person to do extraordinary things. Self respect is important but respecting each other is essential. I do hope and wish everyone a great holiday and good health going into the New Year. Thank you all for living my dream.
Whatever It Takes,
Quynh Ngo

GIẤC MƠ CỦA VS TRƯƠNG NGỌC DIỆP

Bài 7 : "GIẤC MƠ 1" (viết tiếp Bài 5: "GIẤC MƠ" )
Những trăn trở còn sót lại trong chuyến di hành muộn màng của tuổi già 62...trong cảnh non nước hữu tình,gió vi vu ru hàng thông xào xạc,tiếng sóng biển rì rào,sóng nước nhấp nhô của buổi trưa vắng lặng...cũng đủ đưa Hắn vào giấc mộng vàng son...
"Hắn nhớ mình là con gà chọi của Cương Nhu,cùng với Anh Biên,A. Cát,A. Tường,Chương OK,Thanh,Đạt,Vinh...một thời làm mưa gió Võ đường xưa...càng về sau càng xuất hiên những Đại Hộ pháp Nhân,Toàn,Để,Hùng...cũng vang bóng một thời !...rồi Hắn lại thiếp đi...mơ màng Hắn lại nhớ Lê kim Hòa...chủ tịch Hội võ Cổ truyền tp.HCM,Việt nam...từ những môn võ Thiếu lâm Bắc,Nam phái,Vịnh xuân,Bạch hổ,Tây sơn Bình định,Chợ lớn Ba Tàu...và nhiều lắm..Lê kim Hòa từ một sĩ quan kỹ thuật Không quân ,đã đủ trí óc và nội lực để gom về một mối : "Thiếu lâm cổ truyền VN "...Hắn lại ngủ quên..trong giấc mơ đó Hắn lại thấy Anh Nhân Cương Nhu cũng thế: "NHÂN-HÒA" là yếu tố quyết định việc thống nhất giang sơn gom về một mối ! Hòa làm được thì Nhân cũng phải hoàn thành ! hình ảnh A.Nhân bên tấm Logo "CƯƠNG NHU KARATE HUẾ-VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN " Huế là cái gốc và đủ tư cách để đại diện Cương Nhu Karate Việt nam...
Hắn chợt tỉnh giấc hai tay đở kép một đòn đá vòng của Thanh...rồi giật mình : ủa Vinh chứ ko phải Thanh...Hắn lại mơ tiếp thấy Anh Ái ( Chủ tịch Hội Karate TP.HCM) và Vinh đứng hai bên chụp hình với Thầy Đồng bên tám Logo " CƯƠNG NHU KARATE PHÍA NAM "...thấm thóat Anh Ái cũng gần 70 rồi ! thôi thì có lẻ Thầy đã chọn A.Vinh...Hắn lại mơ rằng những Võ sư,Huấn luyện viên lưu lạc, mưu sinh vào Nam cũng mong muốn có buổi gặp mặt,họp bầu người đại diện như ý Thầy! cũng đóng phí Hội viên,Niên liễm hằng năm...và mọi đường lối tổ chức,sinh hoạt môn phái đều phải có ý kiến của Anh Nhân !(Ban điều hành CN /VN gồm A.Nhân Trưởng môn phái, A.Đàm Phó, A Kha Phó, A.Xê Tổng thư ký,Chị Thảo thủ quỹ)...Hắn lại mơ tất cả mọi người đều phải có FB ! cây cầu nối nhanh nhất thời đại...Hắn ko còn thấy những vòng hoa phúng điếu tự kiêu,chảnh chẹ mà Hắn cho là hoang đường !CN Huế khác với CN Hương cần ?,hoặc vân vân...và Hắn vẫn ước mơ tuổi già như Hắn,tiết kiệm tiêu xài,đóng góp cho môn phái thực hiện cho bằng được cuốn Đặc san kỳ niệm 50 CN..( bien parler sans bien faire ?).Hắn mơ rằng ngày Lễ đó Anh em bỏ chút thời gian về tề tựu đông đủ...và rồi có những cuộc họp bàn cụ thể...anh em Hắn làm thế nào cho rạng rỡ Môn phái ! hoặc nếu cần cũng có thể thanh lý môn hộ...cho thế hệ đời sau còn có chút hãnh diện là học trò CN! Hắn bỗng thét lên: " Hỡi những Anh em đồng môn hãy dẹp bỏ "tham,sân,si,chảnh chẹ"...ban chút tình thương yêu nhỏ lẻ để ngồi lại cùng nhau uống chén"RƯỢU GIÀ "...
Viết tặng đồng môn Cương Nhu. Sài gòn,16/11/2014 .
Bài 7 : " GIẤC MƠ 1 "
“RƯỢU GIÀ” ko uống mà uống “RƯỢU PHẠT”…thế hệ Hắn toàn những cao thủ,soạn giáo án rộng khắp cả nước…cũng của Cương Nhu Karate của Thầy Đồng !...hằng ngàn Võ sinh tập luyên từ Huế đến trong Nam! Tuy thuộc diên quản lý của Sở TDTT các tỉnh thành,nhưng thật ra Cương Nhu vẫn được truyền thụ cho thế hệ trẻ ko ngưng nghỉ!... chúng ta hãy cùng nhau uống ly rượu phạt này…vì đã thiếu sự đoàn kết,suy nghỉ sai về Karate Cương Nhu và Karate Shotokan trào lưu hiện tại của VN…thật ra là một mà thôi !
Những cơn mưa cuối mùa của Sài gòn mang chút hơi lạnh của ngày Tết Dương lịch…đường phố mới 22 giờ đêm mà đã vắng vẻ ! thỉnh thoảng một vài tiếng xe Honda bất chợt rú trong đêm của người nát rượu ! như tiếng thét kiai thình lình , lanh lảnh chói tai của một võ sinh nặng ký ! Hắn nhớ lại những ngày tập huấn để thi lại huyền đai đệ 1 đẳng…1993…
Sân tập Karate QK.7 ,TP.HCM cơn mưa vừa dứt… như thường lệ sau buổi tập đòn thế ,đến kata…rồi đến ôn luyện giao đấu !Hắn đã 40, cái tuổi vật lộn với cuộc sống cơm aó gạo tiền,lấy mồ hôi đổi gạo nuôi các con ! ăn uống chẳng có gì bồi bổ ngoài 3 bửa cơm hẩm hiu,thân hình xương xóc !...đối thủ của hắn là một võ sinh ko cao lớn lắm nhưng bự con và chắc đòn…ban đầu hắn vẫn tưởng là đấu hữu nghị theo cách ghi điểm của trọng tài Shotokan TP… hắn đã lầm ! cách đấu của võ sinh 25 tuổi này thật đúng là Cương Nhu…vẫn bộ pháp lướt xéo, đá vòng cầu ,đá gót ngược của A. Ái (Chủ tịch Hội Karate TP)…nó sững sờ vì bị một cú đá vòng cầu xướt vào má phải!...đã làm thức tỉnh bản năng võ thuật CN của Hắn…sở trường tấn sau hạ thấp ,một cú giò lài quét chân địch thủ ngã xuống,bồi một cú giật gót vào ngực áo giáp ! một tiếng còi huýt lên, HLV Thống nhắc nhở cả hai ! lần tiếp theo đối thủ nhập nội thì tức khắc một cú đá chuồi vào bụng ( ko dám đá vì ko có Koki)…lần này tạm ngưng trận đấu và hắn bị 20 hít đất thật sự !...Về sau ngồi nhớ lại 20 cái hít đất kỷ niệm đó Hắn mới thầm cám ơn Anh Ái ! mới thấy công lao của A.Ái đã nương theo chiều gió mà phát triển Cương Nhu… theo đúng vai vế thì hắn là sư đệ A.Ái, HLV Thống là học trò A. Ái và đối thủ thi đấu với hắn là học trò của Thống…võ sinh trẻ này có biết đâu …ngày xưa hắn đã từng đấu với Anh Ái trong tập luyện tại Võ đường Cương Nhu,Huế ! lần thi đấu tại QK.7 đã để lại trong hắn một triết lý võ thuật là khả năng và đẳng cấp là hai cực đối xứng với nhau ! năng lực và sự kiên trì tập luyện là hai yếu tố quyết định thành công !...Anh Ái ko những đã phát triển Cương Nhu mà cũng còn là người tâm huyết chứ ko phải là phản đồ như hắn đã lầm tưởng !.về sau hắn cũng chọn lựa con đường đi của A. Ái mà phát triển ở Quận Thủ đức ,Saigon ! Hắn cũng đã hiểu rằng nếu ko theo trào lưu Karate Shotokan VN thì sẽ cô đơn, ko phát triển môn phái được ! chúng ta ko thể lấy những võ sinh tuổi quá lục tuần ...mà đăng ký sinh hoạt vào hệ thống Karate chung của đất nước ! mà chỉ có thanh thiếu niên là thế hệ tương lai của Cương Nhu vài chục năm sau ! 
Hai mắt hắn đã trỉu xuống , cơn đau sống lưng làm nó rã rời ! bổng văng vẳng tiếng đĩa hát nho nhỏ bài Huế thương của nhà lân cận…làm hắn chạnh lòng nhớ về quê hương …Huế thương với những kỷ niệm thời niên thiếu, nhớ Cha,nhớ Mẹ, Anh em và ..bạn bè của hắn ! với những con đường đầy ấp bóng mát đã một thời chở che cuộc đòi hắn ! và bạn bè hắn..mà sao bây giờ bạn bè kẻ đi lên ,người đi xuống ngược xuôi ngở ngàng !...Hắn mơ thấy Anh Nhân, Anh Chương, Anh Toàn …và các Anh cùng đi chung đường của Anh Ái và hắn…vẫn còn tâm huyết, đem chút sức tàn truyền lại cho thế hệ sau... nương theo chiều gió để phát triển hằng trăm võ sinh !...cũng còn mang phù hiệu Cương Nhu…hắn ước mơ dần dần A.Nhân sẽ làm được tất cả ! Hắn bỗng nhớ lại lời chúc Tết Dương lịch đầu năm 2015 của Chưởng môn Cương Nhu...con trai của Thầy! hắn ước mơ qua năm mới “ lá sẽ rụng về cội” ngày Lễ kỷ niệm 50 năm Thầy Đồng thành lập Cương Nhu Karate Huế…cũng là ngày kỳ niệm môn phái hồi sinh ! hắn chợt đọc được thông báo thay thư mời của Chưởng môn : “Tôi Chưởng môn Ngô Quỳnh môn phái Cương Nhu Karate thân mời toàn thể cựu võ sinh, võ sinh về dự Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Cương Nhu tại Võ đường gốc TTHL Cương Nhu Karate Huế ”…
Đêm đã về khuya…đầu hắn gục qua gục lại…Hắn lại thấy Thầy Đồng mở nụ cười mãn nguyện, tiếng cười nhẹ bay ra giữa sông Hương đầy ấp kỷ niệm …và hắn đã thiếp đi trong cõi hư vô !...
Viết tặng các Sư huynh đệ CN nhân ngày đầu năm 2015. Saigon 1.1.2015

Thứ Tư, ngày 31 tháng 12 năm 2014

VÕ SƯ BÀ DIDI GOODMAN


Tin Tức Cuong Nhu: 
Võ Sư Trưởng Tràng Cuong Nhu Karate ở Redwood Dojo, Oakland, California là bà Didi Goodman, HD Đệ Thất Đẳng, sẽ đến Austin, thủ phủ tb Texas, ngày 25 tháng 1, 2015 để ngâm thơ và ra mắt tập thơ mới xuất bản (Greed - A Confession). Thơ của bà đã đăng trên nhiều sách báo ở Mỹ. Bà cũng là tác giả cuốn sách "Võ Thuật Cho Trẻ Em"
(Lời chú thêm của HTL: Ở Mỹ, người làm thơ (poet) cũng hiếm, xuất bản sách thơ càng hiếm hơn.)

Thứ Hai, ngày 29 tháng 12 năm 2014

LỞ LÀNG TRƯƠNG NGỌC DIỆP

 LỞ LÀNG
Trong cái không khí lạnh buốt của đêm Noel Sài gòn, những cơn mưa muộn màng cuối mùa, tí tách ,rỷ rả rơi đều trên mái tôn trước hiên nhà…hòa với tiếng quạt máy cà quẹt quay qua lại… âm thanh khó chịu này làm tôi trở mình thức giấc mãi… đắp vội cái mền lên tới cổ,miệng lại xuýt xoa “lạnh quá“!”Lạnh quá”… hai tiếng này thật thân quen… mơ hồ như đưa ký ức tôi lại trở về với những ngày mưa lạnh buốt da, tầm tả của Huế thương ! Huế thương hay là Q thương với Võ đường Cương Nhu Đại học sư phạm…1970…
Những ngày mưa của Huế đầy ấp kỷ niệm…kỷ niệm đơn phương của Tôi…thứ tình cảm nhẹ nhàng,len lén nhìn nhau,rồi cúi đầu lặng lẻ !” tôi muốn hiểu chỉ một người ko hiểu “…tuổi học trò của tôi được cái thích thú là học kèm theo võ thuật, như một hình thức trau dồi văn thể mỹ và đạo làm người ! Tôi và Q cùng tu luyện tại Cương Nhu Karate với Thầy Ngô Đồng đáng kính ! lớp tôi học xong mới đến lóp của Q,cởi chiếc áo mưa màu xanh thắm,nút bóp bấm ở giữa…người Q ướt cả !…nhưng tinh thần ham học với niềm đam mê Võ thuật,chúng tôi cũng ko thấy lạnh! Vậy mà trong lòng tôi vẫn xót xa !một thứ tình cảm bâng quơ rụt rè của tưổi mới lớn…rồi ánh mắt của tôi chạm lấy Q…tuy là một võ sinh,nhưng ánh mắt nàng vẫn dịu dàng e thẹn lẫn chút trách yêu ! cứ thế những cái nhìn trách móc đó theo thời gian mãi cho đến đai nâu một bệt đen…với nụ cười hóm hỉnh và những lời răn đe hăm dọa của Anh Vy !...
Tôi vẫn còn nhớ giờ tập khóa của Q kế khóa tôi…Q và các bạn nữ đi sớm một chút để xem khóa tôi tập luyện…và Tôi lại về trễ, ngồi nán lại đễ nhìn khóa Q,hay nhìn Q ko muốn về ? Lần đó…dưới chân cầu thang xương cá tầng trệt của Võ đường…Thầy Đồng đang dạy chúng tôi cách vận khí chuyển thành nội lực đưa ra hai cánh tay ! Thầy đứng tấn trụ vững vàng xong,rồi dang hai tay ra để hai võ sinh đu hỏng người lên …mấy ngón tay Thầy vẫn mềm,phần cơ tay hơi săn lại,chứng tỏ Thầy đã chuyễn khí lực vào hai cánh tay,chứ ko phải dùng sức gồng lên cho rắn chắc …khi tôi đu hỏng người lên bên cánh tay trái của Thầy...Tôi bất chợt nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Q! sợ tôi rơi xuống đất hay cả Thầy cùng ngã!Thầy đã tấn trụ vững vàng ,chỉ có tôi là rơi xuống vì mỏi tay…cú rơi như làm hụt hẩng cái nhìn đằm thắm ,dịu dàng của Q và nở một nụ cười nhẹ trên môi !...
Tôi tuy nhà ở mặt tiền phố Đông ba,Anh em du học Tây tàu Âu Mỹ…nhưng lòng vẫn vấn vương cô gái bán cơm bình dân ,đạm bạc,cô gái quê lên Huế học và phụ bán quán cơm ở An cựu…Q ko cao sang quyền quý,ko kiêu sa chảnh chẹ…nhưng ít ra Q cũng là một người con gái Tử Tế đúng nghĩa ! tôi đả kích tư tưởng cổ xưa,”môn đăng hộ đối”và nếu chiến tranh sớm tàn cuộc,có lẻ chúng tôi đã đi chung một con thuyền,con thuyền phiêu bạc nhưng đầy ấp tình thương!
Mưa Huế thúi đất thúi đai,mưa thâm trầm ảo não…ngồi nhìn mưa rơi mà lòng tôi buồn vời vợi! sao mình cứ đánh mất cơ hội,để cuộc tình mãi lở làng…Ngoài trời mưa vẫn lạnh buốt …kéo dài hơn cà tuần lễ ! những con đường mờ sương che phủ cảnh vật nửa rõ nửa mờ…hàng cây sầu đông trơ trụi lá với những cành cây khô khốc ! một Bác xích lô già đơn độc rảo xe trên những con đường Đại nội vắng lặng…Bác xích lô già đơn độc phải chăng đang chở tâm hồn tôi đi vào cõi hư vô…Tôi chưa dám mở lời ! cho đến qua cái Tết năm sau…mùa Xuân hoa lá khoe sắc như đơm vào lòng tôi chút nghị lực mới…đã thêm một tuổi nữa rồi, 18 tuổi là thi Tú Tài 1 đó! miệng mồm mạnh bạo thêm ,lá gan lớn chút nữa…ấy thế mà khi gặp nàng,Tôi vẫn trơ cái mặt ra ! áp úng mãi cho đến 44 năm sau…thế hệ chúng tôi là vậy đó,ngu ngơ dại khờ…để vuột mất …để bây giờ mới có những lời thơ,bài văn bất hủ ! những cái gì mình đạt được dể dàng và vội vàng quá thì ko bao giờ để lại ấn tượng khó quên trong cuộc đời !
Một lần dại khờ may mắn…hôm đó Q bị say gió ! chóng măt thở dốc…Tôi sốt ruột quá và tình nguyện chở Q về nhà, …Anh Vy cũng tế nhị hỏi: -Mi biết nhà Q ko ? “mặc dù Tôi chưa biết nhưng lần này cũng biết” tuy cơn chóng mặt dữ dội,nhưng Q vẫn giử kẻ ngồi một bên yên sau ! chiếc xe đạp củ kỷ của tôi hôm ấy sao nhẹ nhàng lạ thường! phải chăng trong lòng phấn khởi, và nhẹ nhỏm vì sắp có dịp thổ lộ cùng nàng ! đường thì giằng,Q thỉ đau…nàng ko còn cách nào khác là ôm choàng lấy hông Tôi ! như tiếp thêm điện Tôi đạp mạnh bạo mau chóng đưa nàng về nhà nhưng lòng vẫn mong muốn là con đường thật xa…và xa mãi cho đến bây giờ vẫn chưa dám mở lời yêu thương ! Bẳng đi một thời gian dài lắm !...chiến tranh tàn phá quê hương! Tôi phải xa Q mãi mãi cho đến tận bậy giờ vẫn bặt âm vô tín!…những con đường nay đã thay tên đổi họ…nhưng kỷ niệm tuyệt vời của mùa mưa xứ Huế có Q,có Tôi và Võ đường Cương Nhu Karate thân yêu..vẫn ko hề đổi thay!
Huế, mưa ảo não tâm can…mưa ngoài Trời hay mưa trong lòng ! đều là những giọt nước mắt của cơn đau tiếc nuối lở làng !...thế nhưng Trời ko phụ lòng người…sau khi chiến sự bình yên và trưởng thành, Tôi lại gặp người con gái tên An cũng trong mùa mưa của Huế…nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự sung sướng thành công ! cũng ánh mắt đó dịu dàng e ấp,thẹn thùng ốt dột của xứ Huế ! đã mang đến cho cuộc đời Tôi niềm hạnh phúc vô bờ !
Tiếng rao lanh lãnh “Ai bánh chưng bánh giò đây”…vang trong đêm vắng Sài gòn…kéo tôi về với thực tại…mưa đã tạnh hẳn,tôi giật mình vì đã gần 2 giờ khuya ! vội lấy cái khăn quàng cổ cho đỡ lạnh và ho sùng sục…như nhắc nhở: Tôi đã già rồi !....
Sài gòn , 28.12.2014
Viết tặng các Sư huynh đệ CN… tính yêu trong võ thuật để làm thi vị thêm cuộc đời !...
D có dùng chữ Người Tử Tế nguyên gốc của anh Lập.xin cám ơn !