Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

NGÀY 20/11/2014 NHỚ THẦY VÀ MÔN PHÁI

NHÂN NGÀY 20/11 NHỚ ƠN THẦY VÀ MÔN PHÁI , HÔM NAY GIỚI THIỆU ĐẾN QUÝ BẰNG HỮU NHẠC PHẨM CỦA TÔI MỚI VỪA LÀM XONG .

Cuong Nhu March" - This is a song composed by Master Nguyen van Nhan (Huongcan Cnkaratedo) to commemorate 50 years of Cuong Nhu. Master Nhan is currently the Chief Instructor of Cuong Nhu Karatedo in Vietnam. CN in Vietnam holds election every five years to elect their Chief Instructor, and Mr. Nhan was elected by his peers to the current term, (2010-2015). This song (or Cuong Nhu March) calls on everyone in the CN family to "Gang" (Trying your best), and to build a glorious Cuong Nhu in the future.
Hoàng Thống lập

NGÀY 20/11/2014

CÁM ƠN CÁC CON ĐÃ ĐẾN THĂM VÀ CHÚC SỨC KHỎE THẦY .NGÀY 20/11/2014 THẬT HẠNH PHÚC .

















                                                                                                                                                                            VIDEO BÀI HÁT ƠN THẦY


MINI TRAINING CAMP – 2014 NORTH FLORIDA REGION TALLEST TREE DOJO – GAINESVILLE, FL


Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

GIẤC MƠ !

"GIẤC MƠ"
Những trăn trở còn sót lại trong chuyến di hành muộn màng của tuổi già 62...trong cảnh non nước hữu tình,gió vi vu ru hàng thông xào xạc,tiếng sóng biển rì rào,sóng nước nhấp nhô của buổi trưa vắng lặng...cũng đủ đưa Hắn vào giấc mộng vàng son...
"Hắn nhớ mình là con gà chọi của Cương Nhu,cùng với Anh Biên,A.Tường,A.Cát,Chương OK,Thanh,Đạt,Vinh...một thời làm mưa gió Võ đường xưa...càng về sau càng xuất hiên những Đại Hộ pháp Nhân,Toàn,Để,Hùng...cũng vang bóng một thời !...rồi Hắn lại thiếp đi...mơ màng Hắn lại nhớ Lê kim Hòa...chủ tịch Hội võ Cổ truyền tp.HCM,Việt nam...từ những môn võ Thiếu lâm Bắc,Nam phái,Vịnh xuân,Bạch hổ,Tây sơn Bình định,Chợ lớn Ba Tàu...và nhiều lắm..Lê kim Hòa từ một sĩ quan kỹ thuật Không quân ,đã đủ trí óc và nội lực để gom về một mối : "Thiếu lâm cổ truyền VN "...Hắn lại ngủ quên..trong giấc mơ đó Hắn lại thấy Anh Nhân Cương Nhu cũng thế: "NHÂN-HÒA" là yếu tố quyết định việc thống nhất giang sơn gom về một mối ! Hòa làm được thì Nhân cũng phải hoàn thành ! hình ảnh A.Nhân bên tấm Logo "CƯƠNG NHU KARATE HUẾ-VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN " Huế là cái gốc và đủ tư cách để đại diện Cương Nhu Karate Việt nam...
Hắn chợt tỉnh giấc hai tay đở kép một đòn đá vòng của Thanh...rồi giật mình : ủa Vinh chứ ko phải Thanh...Hắn lại mơ tiếp thấy Anh Ái ( Chủ tịch Hội Karate TP.HCM) và Vinh đứng hai bên chụp hình với Thầy Đồng bên tấm Logo " CƯƠNG NHU KARATE PHÍA NAM "...thấm thóat Anh Ái cũng gần 70 rồi ! thôi thì có lẻ Thầy đã chọn A.Vinh...Hắn lại mơ rằng những Võ sư,Huấn luyện viên lưu lạc, mưu sinh vào Nam cũng mong muốn có buổi gặp mặt,họp bầu người đại diện như ý Thầy! cũng đóng phí Hội viên,Niên liễm hằng năm...và mọi đường lối tổ chức,sinh hoạt môn phái đều phải có ý kiến của Anh Nhân !(Ban điều hành CN / VN gồm A.Nhân Trưởng môn phái, A.Đàm Phó, A. Kha Phó, A.Xê tổng thư ký,Chị Thảo thủ quỹ)...Hắn lại mơ tất cả mọi người đều phải có FB ! cây cầu nối nhanh nhất thời đại...Hắn ko còn thấy những vòng hoa phúng điếu tự kiêu,chảnh chẹ mà Hắn cho là hoang đường !CN Huế khác với CN Hương cần ?,hoặc vân vân...và Hắn vẫn ước mơ tuổi già như Hắn,tiết kiệm tiêu xài,đóng góp cho môn phái thực hiện cho bằng được cuốn Đặc san kỳ niệm 50 CN..( bien parler sans bien faire ?).Hắn mơ rằng ngày Lễ đó Anh em bỏ chút thời gian về tề tựu đông đủ...và rồi có những cuộc họp bàn cụ thể...anh em Hắn làm thế nào cho rạng rỡ Môn phái ! hoặc nếu cần cũng có thể thanh lý môn hộ...cho thế hệ đời sau còn có chút hãnh diện là học trò CN! Hắn bỗng thét lên: " Hỡi những Anh em đồng môn hãy dẹp bỏ "tham,sân,si,chảnh chẹ"...ban chút tình thương yêu nhỏ lẻ để ngồi lại cùng nhau uống chén"RƯỢU GIÀ "...
Viết tặng đồng môn Cương Nhu. Sài gòn,16/11/2014

Trương Ngọc Diệp

Thứ Ba, ngày 11 tháng 11 năm 2014

VÕ SƯ FRANK

Thấy tấm hình này hay hay, tôi đem về đây chia sẻ với các anh, nhân tiện viết vài dòng về người đồng môn dễ tính và dễ thương trong Cuong Nhu. Hình chụp hôm kia,8/11/2014 khi các võ sư huyền đai trở lên về Jacksonville, Florida, luyện tập trong hai ngày với Võ Sư Ngô Quỳnh và Võ Sư Ngô Bảo. Người mặc võ phục màu trắng, 7 đẳng, râu tóc màu vàng, là Võ Sư Frank VanEssen.
Hiện nay (2014), chỉ còn hai người võ sinh lớp CN đầu tiên ỏ Mỹ còn tập luyện và dạy võ, đó là tôi và VS Frank. Frank là bạn học với Thầy Ngô Đồng trong Khoa Côn Trùng Học, đỗ PhD cùng lúc, lên đai đen vào đầu năm 1974, dạy CN mấy chục năm nay ở thành phố Naples, Florida. Năm nay cũng gần 70, tuy có già đi, nhưng so với khi mới vào học CN, thì tính tình, phong cách, râu, tóc vẫn y nguyên.

Frank tính tình rất dễ chịu, sao cũng được, vui tính, hầu như không ai ghét, không ai ganh tị cái gì. Rất mê xe gắn máy nên sau khi xong PhD, hai vợ chồng lái xe Harley Davidson, loại xe gắn máy được ưa chuộng ở Mỹ, đi khắp nước Mỹ, đi theo lối cắm trại, sống ngoài trời, sáu tháng sau về, mới bắt đầu kiếm việc làm. Thường thường khi đi phỏng vấn công việc thì đa số mặc veston, đeo cà vạt, hay ít ra cũng ăn bận tử tế, Frank thì không, râu ria rậm rạp, tóc bao giò cũng dài, mặc quần jean ... Vì thế khi mới đầu kiếm việc cũng khó, nhiều người khuyên nên cắt tóc, ăn mặc tề chỉnh hơn nhưng Frank trả lời "Người của tôi như thế, tôi không vì công việc hay chuyện kiếm ăn mà phải thay đổi". Sau nhiều lần cuối cùng có công việc chuyên viên chống muổi của quận hạt Naples, năm đầu hưởng lương công nhân, mặc đồng phục xanh công nhân, nhưng sau đó thì họ thấy anh ta giỏi quá, lên chức, và hơn chục năm nay là Tổng Giám Đốc cơ quan chống muổi của quận đó (Nói thêm vì không biết ở VN chức vụ đó như thế nào chứ ở Florida muỗi rất nhiều, TGD ở Naples lương cao bằng Tổng Trưởng Giao Thông, dưới tay có nhiều máy bay (để bay xịt muỗi), xe nông cơ, rất nhiều nhân viên ...).
Tôi hỏi Frank là muỗi lúc nào cũng nhiều, làm sao biết lúc nào xịt thuốc cho có hiệu quả thì Frank nói là nhân viên (và Frank) đi sâu vô trong rừng, cởi tay áo ra, chờ 15 phút, về phòng, đếm trên "square inch = 3 cm vuông" có bao nhiêu chắm muỗi đốt, trên tiêu chuẩn là xit. (tôi không nhớ là 10 hay 12 nốt gì đó). Mới nghe tôi tưởng bạn mình nói dỡn chơi cho vui, không có vẽ gì là khoa học cao cấp cả không ngờ là nói thật. Tiêu chuẩn của họ sau mấy chục năm nghiên cứu vẫn không thay đổi, và họ làm vậy thật.
Frank kể với tôi là bà vợ, Barbara, hay ngủ trên yên sau xe gắn máy nên khi đi đường xa thì phải cột dây cho chắc với Frank để nếu có ngủ gật cũng khỏi bị rớt xuống đường. Xa lộ ở đây êm lắm, có thể lái xe từ Texas về Florida 24 giờ mà không phải ngừng (trừ khi đổ thêm xăng).
Nhiều chuyện nghe cũng vui các anh nhỉ ?
Lập (Nov 10, 2014)



Thứ Tư, ngày 05 tháng 11 năm 2014

NHỮNG TẤM HÌNH KHÔNG QUÊN

NHỮNG TẤM HÌNH KHÔNG QUÊN
Những hình ảnh đen trắng bi xóa mờ bởi thời gian hằng in lên đó, của quý sư huynh đệ đã đăng lên face và gởi về . Thật cảm động cái tình cất giữ đến ngày hôm nay trân quý biết bao . Lật xem thật tự hào, thấy có chút gì mất mát, một chút đau tận đáy lòng. Không biết cái tuổi U70 của mình đã lẫn thẩn chưa, hay vì đêm đêm đều có những giấc mơ về quá khứ, hiển hiện những khuôn mặt trẻ thơ không có một nếp nhăn, nụ cười luôn nở trên môi cho dù sau một trận đấu không cân sức với vị sư huynh tài ba . ( huynh đệ vẫn ôm nhau cười ).
Mỗi lần lật một tấm hình xem, là một lần cho mình bước vào không gian đáng tự hào đó . Nếu quý sư huynh đệ đã một lần tìm về quá khứ, một lần mục sở thị chắc hẳn cũng sẽ tự hào, tiếc và buồn cho những cái ngây thơ không còn nữa.
Mới đây thôi tại võ đường Hương Cần của mình , thấy hai cháu võ sinh chơi với nhau, rồi gây nhau dữ dội, mình cứ nghĩ hai cháu ấy sẽ không bao giờ nhìn mặt nhau nữa . Nhưng điều làm mình bất ngờ nhất , là sau giờ tập thấy hai cháu ấy lại cùng khoát tay nhau ra về và nụ cười luôn nở trên môi. Thật hạnh phúc biết bao.
Với mình Cương Nhu Karate Do luôn là niềm tự hào, không thể mất đi trong lòng mỗi chúng ta, tình sư huynh đệ của chúng ta cũng vậy tri kỷ và bất biến giữa dòng đời vạn biến, cái tình ấm áp đó không thể thiếu được trong lúc chúng ta đang ở đoạn cuối của cuộc đời.
Sáu tư có cả vui buồn
Tóc xanh đã thấy vấn vương chốn này
Gặp nhau nâng chén rượu cay
Vòng tay nắm lại mới hay tình người
Bây chừ tóc bạc mười mươi
Nghĩa tình gặp lại ngậm cười xót xa
Rồi mai cũng cỏi ta bà
Thương nhau không hết ghét mà làm chi
Bỏ đi tham hận sân si
Đường về tịnh độ chân đi nhẹ nhàng
Nâng li ở chốn thiên đàng
Hồng trần rủ sạch ngập tràn vô không .
Niềm vui của tuổi già là những ký ức của thời son trẻ, những kỷ niệm của tuổi thơ, tình đồng môn, tình huynh đệ .Hãy chung sức chăm bón cho tình bằng hữu cao cả đó, góp phần dù chỉ một tiếng nói, một cái bắt tay, một cuộc điện thoại, một nụ cười...v.v...Nhưng tràn đầy niềm tin yêu và hạnh phúc, để cùng nhau xây dựng, vun đắp cho môn phái chúng ta đã có truyền thống nữa thế kỷ nay .
Một ngày nào đó rồi chúng ta sẽ từ giã cỏi trần tạm bợ này, mang theo tấm hình hài cát bụi trở về với thế giới vô vi . Nhưng những tấm hình xưa cũ ấy, những kỷ niệm của một thời son trẻ, sẽ còn ở lại mãi mãi với cỏi đời này, trong tâm tưởng của thế hệ mai sau.
Mình sực nhớ một bài thơ của một người bạn thơ Nguyễn Văn Phương tặng mình vào những năm cuối cuộc đời bạn ấy (1998 ) .
TAN
Tan theo cơn nắng hạt sương
Tan theo ngày tháng hạt buồn hạt vui
Tan trong ánh mắt nụ cười
Tan trong cát bụi phận người nhỏ nhoi.
Hương Cần Huế 5/11/2014
Văn Nhân




















TÌNH RÚ CHÁ

Kỷ niệm chuyến về thăm Rú Chá , làm vội bài thơ tặng anh Đáp chị Hồng .
Tình Rú Chá .
Cùng bạn bầu thoát đời chơi Rú Chá 
Một địa danh ta chưa biết bao giờ 
chiếc thuyền nhôm mang nặng nghĩa tình
Mênh mông nước cây đời xanh ươm sẵn
Thoát bụi trần giây lát để tìm nhau
Chốn bồng lai kéo ta về miên viễn
Hạnh phúc đời đập bễ chén men cay
Ta già nữa cuộc, ngươi cũng già nữa cuộc
Nâng li lên cho rượu ngấm mềm môi
Ba vạn sáu nghìn ngày có một !
Ta cứ ngỡ Bá Nha không còn nữa
Để bên em ta hát khúc vô thường .
Văn Nhân 1/11/2014