Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

THƠ VĂN NHÂN 13

Giao thừa năm con ngựa.

Ngồi đón giao thừa sáng rực trời


Pháo hoa màu sắc thật mê tơi 

.
Thiên hạ xôn xao mừng Tết đến 

.
ngựa chiến bình yên vẫy đuôi cười 


Thế sự bon chen người tất bật .


Câu thơ , ly rượu rót đầy vơi 


Tâm hồn sảng khoái mừng xu
ân mới

Vướng víu làm chi cái nợ đời .

Văn Nhân 
Tự trào 
65 còn trẻ lắm người ơi.
Sống thêm ít nữa cho hết đời
Thượng đế bảo ta là trăm tuổi
Tính ra mới có hai phần đời
Còn lại một phần bia cứ uống 
Thịt thà vài miếng cũng đủ xơi 
Tiên nữ rượu chè bày ra đó 
Sống thêm đừng chết uổng của trời .
Sống thêm đừng chết uổng của trời
Mất công thượng đế tạo ra người 
Phụ lòng mong ước người sinh dưỡng
Một chữ cho đời cũng rỏ ngươi
Dù rằng thời trang luôn quái dị 
Việc cũ hoan tàn hoá lại tươi
Ống tóp ống loe nay lại tóp 
Thay đổi lia chia mới giống người .
Thay đổi lia chia mới giống người 
Nếu không như thế chỉ đười ươi
Ta hơn chúng nó vì ta biết 
Thơ văn đối điếc để trêu chơi 
Nho chùm Hán rộng thời nay hiếm 
Biết được đôi câu cũng đủ rồi 
Sợ gì không sống cho ra sống 
Chơi hết cuộc chơi mới chịu chơi
Văn Nhân tặng anh Bá và Na Lê 
Theo Em 
Giờ tan trường theo em về Cồn Hến 
Em Đồng Khánh khua vang đôi guốc mộc 
Cậu học trò móc túi hết đồng xu
Vào bụi dậu cậu núp sau cửa quán 
Chén chè bắp em ăn sao lâu rứa 
Đợi em về để theo gót chân em
Thằng bạn cười , sao mầy ngơ ngẩn thế 
Cứ yêu đời ngơ ngẩn để theo em.
Văn Nhân

THƠ VĂN NHÂN 12

LẶNG THẦM 
Qua rồi cái tuổi lang thang 
Mùa đông chạm ngõ mênh mang giọt buồn
Lá vàng mấy độ mưa tuôn
Chiếc rơi, chếc đậu, chiếc buông phận mình
Hồng trần bẻ kiếp nhân sinh
Mơ miền kí ức, dấu tình thuở xưa
Thả hồn rơi xuống giọt mưa
Tan trong tĩnh lặng, đón đưa kiếp người .
Văn Nhân
Mời các bạn lái chút chơi 
.Xuân ĐỢI CỤ 
Hoa ĐẦY NỤ 
Rượu ĐẦY HỤ
Say ĐI CỤ .
Văn Nhân

ĐỆ TỬ LƯU LINH LÁI CHÚT CHƠI .
Ông GẦY CHỐNG DẠ giàu sang 
Ông GIÀ CHỐNG GẬY làm càng mấy chai
Ta nghèo BẦU NÁ lai rai 
Vì rằng BÀ NẤU vài chai yên lòng
Đến đi SƠN TRẠCH thỏa lòng 
SẠCH TRƠN uống cạn đề phòng làm chi
VƯỢT ĐÔ không thấy hề gì 
Thế là VÔ ĐƯỢC cạn li đi nào
Hết tiền nhờ BẮN ĐẠN vào 
Dù rằng BẠN ĐẮNG vẫn khao như thường
Hồng trần ỔN CHỚ ? Bạn thương 
Bồng lai Ở CHỐN vô thường sắc không .
Văn Nhân



LÁI CHƠI CHO VUI .
LƯỢT ĐI SÂN MỸ ĐÌNH TÀI ĐẮC 
LƯỢC VỀ BÌNH LUẬN VIÊN TẮC ĐÀI 
LƯỢT VỀ CỔ ĐỘNG VIÊN 
NGỒI YÊN KIÊN ĐỘNG VỖ
MÃ LAI ĂN ! NGƯỢC MẤY KHÔNG ĐỦ 
VIỆT NAM THUA ! NGỦ MẤY KHÔNG ĐƯỢC .
Văn Nhân

THƠ VĂN NHÂN 11

GỞI NGƯỜI XA HUẾ 
Sao chưa về Huế anh ơi ?
Trường Tiền chờ đợi đôi bờ đón anh
Cá tràu mạ nấu bánh canh
Bún bò một đọi ớt hành cay cay
Bánh bèo mỏng dính tháng ngày
Có O cơm hến múc đầy cho anh
Chột nưa đem nấu nồi canh 
Với om cá thệ cong vàng thịt kho 
Nếp thơm nấu dẻo xôi vò 
Nghĩa tình dành sẵn để cho anh về .
Hay anh sợ vị ruốt quê
Sợ mùi ngồng cải tái tê mũi lòng 
Sợ về gặp lạnh ngày đông
Sợ khi lũ lụt tình không , lạnh lùng 
Sợ cơn nắng lửa như nung 
Ngại xuân, thu cũng vô cùng khó khăn 
Nhắn anh Huế vẫn trong xanh
Sông Hương, núi Ngự đợi anh quay về .
Văn Nhân 
Họa vịnh cái thớt
Thấy hai cái mặt ai cũng lầm 
Tưởng rằng sáng suốt và từ tâm
Không ngờ mặt bự xơi đủ thứ 
Cuối đời toàn những vết dao đâm .
Văn Nhân
ĐỢI !
Biết tới khi mô mới trở về 
Thăm người bạn cũ ở làng quê
Nợ đời cơm áo còn mang nặng
Cận tết tay còn vọc đất quê!
Văn Nhân

THƠ VĂN NHÂN 10



TÌNH KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN 1

"Thương một người" để "Người về bỗng nhớ"
"Vết lăn trầm" "Tôi đã mất" mối tình thơ
"Tôi tìm tôi" "Ngẫu nhiên" mà bắt gặp
"Người con gái Việt Nam da vàng" bên "Ghế đá công viên"
"Bến sông xưa" "Như chim ưu phiền" "Ở trọ"
"Ru đời đã mất" tôi "Như đá ngây ngô"
"Như cánh chim cô đơn" trong đoàn người "Du mục"
Khúc hát buồn tôi "Nghe những tàn phai"
Lòng tự nhủ "Tôi ơi đừng tuyệt vọng"
Cho dù "Rừng xưa đã khép" "Ta phải thấy ánh mặt trời" 

"Ta thấy gì đêm nay" khi "Sao chiều" chưa tắt
"Sẽ còn ai" chưa về "Sao mắt mẹ chưa vui"
"Dựng lại người dựng lại nhà" cho thôi đời "Cát bụi"
"Ngày dài trên quê hương" "Người về bỗng nhớ"
"Dấu chân địa đàng" chở "Đại bác ru đêm"
Thôi "Hát trên những xác người" "Tôi sẽ đi thăm"
"Vườn xưa" yêu dấu trên "Thành phố mùa xuân"
"Tạ ơn" người "Những thiên sứ bâng khuâng"


TÌNH KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN 2

Gió lướt nhẹ qua, "Ai ngoài cánh cửa"
"Hạ trắng" về đã vắng bóng "Diễm xưa"
Cơn "Mưa hồng" ngọn "Cỏ xót xa đưa"
"Tưởng rằng đã quên" được chuyện ngày thơ
"Ngày về" lại tìm "Hoa vàng mấy độ"
Ngày "Quỳnh hương" anh cài bờ tóc rối
"Nắng thuỷ tinh" rơi "Một cõi đi về"
"Em hãy ngủ đi" "Ru đời đi nhé"
"Ru tình" mình ngọn gió chẳng "Phôi pha"
"Hãy yêu nhau đi" dẫu "Từng ngày qua"
"Khói trời mênh mông" "Vàng phai trước ngõ"
"Đoá hoa vô thường" nhỏ "Ướt mi" em
"Tôi sẽ nhớ" đem "Lời thiên thu gọi"
Gọi tên em khi "Xa dấu mặt trời"
"Gọi tên bốn mùa" vì "Thương một người" thôi
"Xin cho tôi" phút "Im lặng thở dài"
"Tuổi đá buồn" xin khép lại một mai
Người "Yêu dấu tan theo " "Lời buồn thánh".
Trên đỉnh Fan si pan
Ta nhỏ bé, khiêm cung
Chao đảo như người say
Bồng bềnh với gió mây
Mặt trời gần ta hơn
Đưa tay níu Hoàng hôn
Vô thường với trời đất
Thoát đi mùi tục luỵ 
Thoáng đời chỉ bấy nhiêu
Phiêu bồng chốn bồng phiêu .
Văn Nhân

THƠ VĂN NHÂN 9


TUỔI XA TRỜI
-TA ĐANG Ở TUỔI XA TRỜI GẦN ĐẤT
SAO HÔM NAY KHÔNG CHUYỂN GIẬN THÀNH THƯƠNG 
NGÀN CÁI : CÓ, KHÔNG, ĐƯỢC, CÒN VÀ MẤT 
CỨ XEM NHƯ GIẤC MỘNG CHỐN VÔ THƯỜNG.
-TA ĐANG Ở TUỔI XA TRỜI GẦN ĐẤT
CỨ NÂNG LI UỐNG HẾT VỚI BẠN BÈ
ĐỂ NGÀY KIA HÒA TAN TRONG CÁT BỤI
CHỐN THIÊN ĐÀNG CÓ TỊNH ĐỘ CHỞ CHE.
-TA ĐANG Ở TUỔI XA TRỜI GẦN ĐẤT
GOM HẾT YÊU THƯƠNG CÒN LẠI CHO NGƯỜI 
ĐẾN MỘT NGÀY TA QUAY VỀ VỚI ĐẤT 
DIÊM VƯƠNG SẼ RÓT RƯỢU ''ĐÓN " TA CƯỜI .
-TA ĐANG Ở TUỔI XA TRỜI GẦN ĐẤT
QUẲNG GÁNH LO ĐI : CƠM, ÁO, GẠO, TIỀN 
VUI THÚ DẠI KHÔN CỦA NGƯỜI KIẾP TRƯỚC
CHỐN HỒNG TRẦN BỔNG CHỐC HÓA THẦN TIÊN.
Văn Nhân
May còn
May còn có cội mai vàng 
Nở hoa mới biết xuân đang trở về
Từ ngày bỏ phố về quê
Giữa ngày đốt đuốc nhiêu khê bỏ ngoài.
Văn Nhân
Gởi các bạn cựu HS Quốc Học Huế 67
Các bạn ơi ai biết được mai đây
Hãy quên đi mùi tục ở chốn này 
Nâng chén say! để một ngày nào đó 
Các bạn về , còn ta lại xa bay !!!
----------
Tiệc mãn tắc xi dại hoá khôn 
Ngự Viên Xanh : Quậy ! nổi như cồn
Nhân viên , bằng hữu người người tiếu
Đệ nhất hội ta cũng nhường ôn .
Văn Nhân

TÌNH RÚ CHÁ

Kỷ niệm chuyến về thăm Rú Chá , làm vội bài thơ tặng anh Đáp chị Hồng .
Tình Rú Chá .
Cùng bạn bầu thoát đời chơi Rú Chá
Một địa danh ta chưa biết bao giờ
chiếc thuyền nhôm mang nặng nghĩa tình
Mênh mông nước cây đời xanh ươm sẵn
Thoát bụi trần giây lát để tìm nhau
Chốn bồng lai kéo ta về miên viễn
Hạnh phúc đời đập bễ chén men cay
Ta già nữa cuộc, ngươi cũng già nữa cuộc
Nâng li lên cho rượu ngấm mềm môi
Ba vạn sáu nghìn ngày có một !
Ta cứ ngỡ Bá Nha không còn nữa
Để bên em ta hát khúc vô thường .
Văn Nhân 1/11/2014





I



THƠ VĂN NHÂN 8

Khóc chó 
Tau khóc mi khác Lượng khóc Du
Mà rằng ta cảm nghĩa thiên thu 
Khuya khoắc mi tiễn tau lên núi 
Đón đợi tau về mặt trăng lu .
Cát Sạn
Quốc Học Một Thời

Ngày xưa Quốc Học một thời 
Ở quê, ở phố một đời nhớ nhau
Cơm đùm gạo bới mi tau
Chiếc xe đạp cũ cùng nhau đèo bồng
...
Gặp trời bão táp mùa đông 
Lạnh lùng vai áo mà mong qua mùa
Tới trường đùa giỡn dưới mưa
Thằng run lẩy bẩy, thằng cười huênh hoang
...
Vô tư như ở Thiên đàng
Không tham, không giận, không màng lợi danh
Bắp rang trong cặp để dành
Có " thằng " nhón khéo đàng hoàng đem ăn
...
Thấy rồi nổi máu đàn anh
Nhưng mai tới lớp màu xanh lại về
Mấy em Đồng Khánh xinh ghê 
Giận nhau vì mái tóc thề của em
...
Tranh nhau đi trước làm quen
Nón nghiêng che mặt sao xem má hồng
Thế rồi bom đạn bên hông
Thằng ngồi lại lớp , thằng xông chiến trường
...
Chiến tranh tàn cuộc đau thương 
Đứa về vọc đất quê hương nhọc nhằn
Ở Tây, ở Mỹ mấy thằng
Đứa giàu , đứa khó , đứa xanh nấm mồ
...
Cho dù tướng tá xích lô
Quan viên chức sắc cũng mơ có ngày 
Cùng nhau nâng chén rượu cay
Mi, tau, mày ,tớ tình này như xưa.
 
Văn Nhân Hương Cần
KHÔNG !
Không có lúa ngô thiếu nước sông
Không có chân chim ở ruộng ông
Không có mấy thằng siêu bụng bự
Không có tiền đô vượt quá gông
Không có dòng sông ngăn bậy bạ
Không có ngày đêm nhậu mênh mông
Không có nhà lầu , xe chục tỷ 
Không có nheo nhóc khổ thân ông !

THƠ VĂN NHÂN 7

TUYỆT VỜI HƯƠNG CẦN

    Ở     QUÊ     HƯƠNG      ANH

    TRỜI   CAO   TRONG  XANH

     ĐẤT    NHIỀU    CÂY   XANH

     NGƯỜI KHÔNG LƯU MANH


KÍNH TẶNG THẦY NHÂN 
(Máy bay chuẩn bị cất cánh, đề nghị quý hành khách thắt dây an toàn....)

Giã biệt xứ người
Mai anh về chốn cũ
Để lại phương trời
Bao kỷ niệm khó phai…!
Biết nói gì đây
Khi lòng dạ bùi ngùi
Trong thời khắc….sắp xa rời…Miền đất hứa?
Hồi tưởng quá khứ
Hy vọng tương lai…
Nhớ thương  một thời rạng  rỡ
Ấp ủ về một tương lai  …
Đau đáu trong tim giấc ngủ mộng hoài
Ôi ! bốn mươi năm
Tưởng cuộc tình đã lỡ 
Ai có ngờ đâu
Trong trái tim  Cương Nhu
Có những mạch máu ngầm
Âm thầm chảy..nay đã thành sông !
Từ Huế thân thương
 Cố Chưởng  Môn Ngô Đồng  đã sản sinh ra Nguồn cội
Đến hôm nay
Đạo Cương Nhu bừng cháy
Trên  đất nước xứ  người
Miền đất hứa hào hoa…!
Một chút phong ba
Anh đi tìm sự thật trong  giấc mơ thổn thức
Nửa  vòng quay trái đất
Anh đã đến nơi này…
Bốn mươi mấy ngày chân bước trên đất khách
Tai nghe ì ạch bởi ngôn ngữ bất đồng
  Tâm trí vẫn nghe  rõ rõ thông 
Như chính mình đang ở  trên quê hương - xứ Huế !
Ngày mai
Anh giã từ miền đất hứa
Về lại cố hương
Hành lý mang theo thật sự phi thường
Ước mộng bấy lâu đã thành sự thật
Đông Tây địa cầu nối liền thẳng tắp
Trong  dòng chảy Cương Nhu.
---------******--------
Dương Vĩnh Tuyến