Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015
SÁNG MÃI CUONG NHU KARATEDO
SÁNG MÃI CƯƠNG NHU KARATE
“Nếu không có tinh thần triết học và trưởng
thành, một võ sĩ chỉ là một chiến binh
đường phố được đào tạo”.
Xin được trích dẫn câu nói “bất tử” của cố
Chưởng Môn phái Cương Nhu Karate Do – Ngô Đồng, để mở đầu cho những cảm nhận
của cá nhân mình về Môn phái Cương nhu Karate Do.
Cùng với sự nhiệt huyết của quý Sư – Huynh – Đệ võ phái Cương nhu
Karate Do , trong việc chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 50 năm – ngày thành lập Môn phái
Cương nhu Karate Do (1965 - 2015), là sự háo hức pha chút “tự hào” của cá nhân
mình – với tư cách là người đã một thời “chấp tay bái tổ” tại “ Sân tập” của
Thầy Nguyễn Văn Nhân ở làng Hương Cần.
Nhớ ngày ấy:
Vào những năm 80 mươi của thế kỷ 20, trong bối
cảnh đời sống xã hội vô cùng khó khăn,
phức tạp , mọi thứ sinh hoạt của đời sống dân sinh nhường như bị cấm đoán…thì tại
làng Hương Cần, đã xuất hiện lớp dạy võ do võ sư Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn
thị.
Lúc này, tôi chỉ là một đứa trẻ với lịch
thời gian của một ngày gồm nữa ngày đi học chữ và nữa ngày cắt cỏ chăn trâu (
thường gọi là trâu 03 chân) mà gia đình
tôi nhận nuôi của Hợp tác xã. Cứ vào khoảng 04 giờ sáng mỗi ngày, tôi thức
giấc, dẫn trâu ra đồng ăn cỏ, khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau thì dẫn trâu về
…rồi chuẩn bị sách vở và đi học. Cứ
thế, ngày này qua ngày khác….cho đến một hôm, người chú của tôi hỏi: Cháu có đi
học võ không?
Và tôi hỏi lại: Võ gì hở chú?
Rồi người chú của tôi nói: Karate.
Nghe
người chú nói võ Karate, không hiểu sao
tôi buộc miệng nói: Karate à? Rồi tôi nói
tiếp : Cháu thích học “ võ ta” hơn.
Thế rồi, bặt đi một
thời gian, tôi đã không nghĩ đến chuyện
đi học võ mà người chú của tôi đã gợi ý.
…
Thế rồi, không biết động lực nào đã thúc
giục mà tôi đã trở thành một võ sinh theo học võ phái
Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn luyện.
Ngày nay, do sự mưu sinh của cuộc sống, tôi
không còn trực tiếp tham gia “học võ” nữa; tuy nhiên trong tâm trí tôi vẫn luôn
luôn ghi nhớ , nhớ về một thời cơ cực của cuộc sống nhưng rất tự hào khi được học võ Cương nhu Karate Do !
Có lẽ dấu ấn, ấn tượng nhất đi vào tâm trí
của tôi khi được học Cương Nhu Karate Do là hình biểu tượng của Môn phái!
Vì sao ư?
Theo
truyền thuyết về sự hình thành và phát triển của vũ trụ quan Phương Đông thì từ
Vô cực sinh ra Thái cực; từ Thái cực sinh ra Lưỡng nghi; từ Lưỡng nghi sinh ra
Tứ Tượng, từ Tứ tượng sinh ra Ngũ hành; Ngũ hành tương khắc tương sinh, sinh ra
Bát quái và Bát quái tạo ra muôn loài.

Và thật thú vị và tự hào khi biểu tượng của
Môn phái Cương Nhu Karate Do giống hoặc gần giống với biểu tượng của Lưỡng nghi.
Nơi Âm Dương quyện chặt lấy nhau và là nguồn gốc sinh ra vạn vật.

Viết đến đây, bất chợt trong tâm trí tôi
xuất hiện suy nghĩ: Ngày nay, võ phái Cương nhu Karate đã được phát triển khắp
nơi, không chỉ ở Huế - nơi Chưởng Môn
phái Ngô Đồng thành lập ra môn phái – mà đã phát triển ra toàn quốc và cả trên thế giới, những kỹ thuật quyền cước ít nhiều
đã có thay đổi để phù hợp với xu thế phát triển chung của nhân loại; tuy nhiên
về biểu tượng căn nguyên của môn phái vẫn không bao giờ thay đổi . Đó mới chính
là SÁNG MÃI CƯƠNG NHU .
Là
người đã từng được học Cương Nhu Karate Do, tôi cảm thấy tự hào về võ phái mình
đã học. Tôi tự nhủ: Học võ không chỉ để múa quyền hay, cước đẹp …mà còn phải
biết vận dụng những kiến thức võ học vào cuộc sống. Và khi đọc được câu “nếu
không có tinh thần triết học và trưởng thành, một võ sĩ chỉ là một chiến binh đường phố được đào tạo ”
của Chưởng môn Ngô Đồng thì tâm trí tôi đã sáng ra!Tôi thật sự tự hào về môn võ mà mình theo học.
50 năm. Một quãng thời gian không dài so với
dòng lịch sử nhưng rất lớn đối với một con người.
Cùng hưởng ứng lễ kỷ niệm 50 năm – ngày võ
phái Cương Nhu Karate Do được thành lập, tôi chỉ góp một vài dòng, ghi lại
những ký ức, kỷ niệm…..của một người đã từng học Cương nhu Karate Do.
Kỷ niệm thì nhiều, nhưng có lẽ khó quên nhất
và thú vị nhất trong quảng đời học võ, đó là một lần đi bài quyền “ Phối hợp
chặt ra”, không biết sao lại có quá nhiều võ sinh trình bày không đúng, trong
đó có bản thân tôi. Lúc đó, thầy Nhân nói: Sai răng mà đến nỗi có em tối nào cũng đi học mà cũng sai!
Quả thật là thú vị! Không sai sao được, khi mà
có những đêm đi học , trong bụng chưa có cái gì lót vào! Có gì khổ hơn là bị
cái bao tử nó thắt. Nó càng thắt mạnh bao nhiêu thì tâm trí bị chi phối bấy
nhiêu. Tâm trí bị chi phối thì tất thị làm sao mà tập trung được.
Nhớ lại
trong buổi tất niên võ đường vào ngày 20 tháng chạp âm lịch, với sự tham gia
đông đủ của các môn sinh cùng sự hiện diện của các thầy võ sư, như thầy võ sư
Vĩnh Vy, thầy võ sư Lê Huy Chương…đến tiết mục “Hái hoa dân chủ”, trong khi ai
ai cũng được cất cao tiếng hát vừa để chuẩn bị đưa tiễn năm cũ đi qua, chào đón năm mới sắp đến và vừa giương cao khí tiết hào hùng
của Môn phái Cương nhu Karate Do…thì đến
lượt tôi tham gia tiết mục. Nguyễn phi
Hội – Một môn sinh – đã đưa cho tôi một cái “xăm”. Bình thản mở “xăm ” ra, tôi thấy trong đó chứa đựng một bài “táo quân”. Tôi
chợt nhận ra : Mình đã được thầy Nhân
chọn để đọc bài táo này! Thế là tôi oang
oang bài “táo” với khẩu khí của một môn sinh từng nhiều lần cất lên tiếng thét
“Ki ai”.
Giờ
đây nhớ lại, mới thấy việc dạy võ của thầy Nhân và sự học của võ sinh mới thật
là gian nan, khổ ải. Đó là khi việc dạy võ của thầy Nhân bị chính quyền
sở tại cấm cản, thế là hằng đêm, anh em “huyền đai” phải vào trong nhà thầy Nhân, dọn cất bàn ghế, tạo khoảng trống
để tập.
Có gì buồn hơn khi môn sinh phải tập võ lén lút ngay chính trong căn nhà
của mình! Dù vậy, thầy Nhân và những môn
sinh đều không nản chí, phai tình. Sự kiên trì nhẫn nại (đến mức Nhu nhược)
của thầy trò Võ đường Hương Cần rồi cũng
đã lúc gặt hái kết quả. Khi lần lượt các lớp võ thuật được thầy Nhân khai giảng
tại trường cấp III Hương trà và một số nơi khác . Rồi số lượng võ sinh càng
ngày càng đông hơn. Cùng với một số anh em trong Hội đồng huyền đai, tôi cũng
cùng tham gia luyện tập cho các võ sinh nói trên. Điều tự hào là đã có rất
nhiều người tham gia các lớp học này , sau đã trưởng thành và lấy “nghiệp võ”
là nghề sống chính của mình.
Việc tham gia huấn luyện võ thuật tại trường
cấp III Hương trà kết thúc khi tôi vào thành
phố Hồ chí Minh để học đại học. Cũng từ đó, tôi đã chính thức rời khỏi đất
Hương Cần; tuy nhiên trong tâm trí của mình, tôi không
bào giờ quên mình là môn sinh của hệ
phái Cương nhu Karate Do.
Nay
ngồi viết lại mấy dòng này, trong tôi lâng lâng kỷ niệm!
Nhớ có lần, thầy Nhân khi trực tiếp dạy võ
cho học trò đã nói : Các em học võ mà khi đi ra đường, nếu có tham gia đánh nhau thì làm sao để thiên hạ nói
đánh đúng; còn để thiên hạ nói “đánh
lộn” thì đừng có đánh.
Than ôi! Ở đời có mấy ai
nói những người tham gia đánh nhau là
đúng đâu , họ chỉ toàn nói là đánh lộn. Vậy thì nếu phải đánh nhau thì làm sao
đánh cho đúng đây?
Phải chăng, để đảm bảo đánh đúng thì cách
tốt nhất là không đánh? Điều này quả thật không dể thực hiện , bởi
cái sĩ của con người học võ có chịu nằm im khi bị người khác khiêu khích hay
không?
Vừa rồi, đọc tin thấy người ta trích dẫn câu nói
của tổ sư GICHIN FUNAKOSHI : “ Karate không ra tay trước”.

Đã làm cho trí
óc tôi liên tưởng lại lời dặn (dạy) của thầy Nguyễn Văn Nhân!
Nhắc lại một số kỷ niệm để nhận thấy một
điều: Thời gian tôi đi học võ Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân huấn
thị là thời gian khổ luyện của thầy.
Tôi được biết: Thầy Nguyễn Văn Nhân theo học
võ Cương nhu Karate Do với Chưởng môn Ngô Đồng từ năm 1969. Sau biến cố 1975,
đời sống xã hội vô cùng khó khăn, tuy nhiên với tinh thần yêu thích, đam mê võ
thuật, thầy đã luôn luôn tìm cách để duy trì và phát triển võ phái. Và lớp võ mà thầy khai mở tại làng Hương Cần vào những
năm đầu của thập niên 80 của thế kỷ 20 đã chứng minh.
Ngày nay, nhờ sự phát triển của khoa học công nghệ, đặc
biệt là mạng internet …thầy Nguyễn Văn Nhân đã gặp lại được các huynh đệ của
mình.
Là người từng được thầy Nhân huấn thị, tôi cảm thấy tự hào khi được “diện kiến” các
võ sư là sư huynh đệ của thầy Nhân trong dịp lễ kỷ niệm 35 năm ngày thành lập võ đường Hương
Cần, đó là những võ sư Trương Ngọc Diệp; Đặng Hữu Hùng; Trần Văn
Toàn…
Hy vọng và tin chắc rằng: Với việc chọn hình
âm dương làm biểu tượng của Môn phái Cương Nhu Karate Do và với sự truyền bá
tậm tâm, nhiệt tình của Chưởng Môn đối với các môn đồ nói chung và của các võ
sư Cương Nhu Karate Do đối với võ sinh của mình nói riêng thì võ phái Cương nhu
Karate Do sẽ mãi mãi tồn tại và phát triễn!
Đồng Xoài
ngày 01 tháng 5 năm 2015
Môn
đồ: Dương Vĩnh Tuyến.
Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015
SÀN ĐẤU .
SÀN ĐẤU
Tiếng “ rầm” phát ra từ thân hình người võ sinh rơi xuống mặt Tapi, lòng tôi lại thót lên… cú đá lướt tống ngang như trời giáng của một võ sĩ nặng ký, đã” knock out”người học trò yêu dấu mà tôi đã kỳ vọng…đó là chuyện xảy ra vào năm 2020…khi mà sàn đấu Karatedo tự do phát triễn trên khắp mọi nơi ! thua keo này ta bày cách khác…2 năm sau đó, học trò Tôi đã dùng Nhu thuật ,bộ pháp để liên tiếp đem đến thắng lọi cho Võ đường Hương cần và Môn phái ! ngồi nhâm nhi bên ly cà fe đen đậm đặc…lòng hồi tưởng đến những người Thầy yêu dấu ! tiếng chiếc muỗng chạm vào thành ly kêu leng keng…mà tôi cứ ngở như hồi chuông ngưng trận đấu trong những lần tôi tham dự năm xưa ! có Thầy Nhân,Thầy Chương,Thầy Toàn, Thầy Đàm….
Mới đó mà đã 20 năm rồi !...tôi muốn đi tìm những người Thầy cũ,nhưng chỉ còn gặp lại trong ký ức !Võ đường tôi hội nhập và phát triễn theo chiều hướng chung Karate của cả nước,chúng tôi đã tình nguyện tham gia các trận đấu Karate thể thao, rồi Karate tự do…để rồi CN vẫn thống lĩnh sàn đấu !,nhiều huy chương các giải Cấp TP, Quốc gia…đã mang đến cho Võ đường tôi niềm tự hào nhưng ko tự kiêu ! Trên tường vôi cũ kỷ, dưới ánh đèn lờ mờ, tấm bằng CN , Trọng tài QG…theo năm tháng đã phai màu chữ viết của Thầy…nhưng tôi vẫn nâng niu và trân trọng ! vài con thạch sùng bò vẫn vơ, múa may trong khung ảnh như đánh thức trong tôi những kỷ niệm luyện tập với Thầy vào những đêm hè oi ả…CN Karate là khổ luyện ! tu thân ! và học đạo lý làm người là chính !
Trong thi đấu Karate thể thao,nhún nhảy rồi tấn công trực diện,đá vòng và tay đấm tốc độ là quyết định ! nhưng dễ bị phản công ngươc lại ! nếu ta kết hợp với bộ pháp di chuyển 1/2 vòng tròn ,lướt xéo, xuống tấn thấp nhử nhưng tấn công phía trên hoặc ngược lại ! thì cũng có hiệu quả cho đòn quyết định ! lời Thầy Nhân như rang rảng bên tai tôi…mà sau này tôi mới thông suốt và đào tạo cho thế hệ này đây ! thế hệ CN Karate 2035…
“Đá vỡ bốn tấm gỗ hay chặt bể năm viên gạch, là để làm gì? Nếu chỉ tập đấm đá không thôi thì cả đời nhiều lúc cũng không có cơ hội để sử dụng”. “Mục đích của võ thuật là gì? Không lẽ học võ thuật là chỉ để biết thế này thôi à? Tôi nghĩ học võ thuật trước nhất là dùng nó để phát triển lòng can đảm, lòng tự trọng, tự tin cũng như tự chế ngự thân tâm và phải luôn luôn khiêm nhường” “Sức mạnh về thể lực rồi ngày cũng yếu đi theo tuổi tác và thời gian, làm gì có sự vĩnh cửu về nó, nhưng đạo đức, sức mạnh về tinh thần sẽ tồn tại mãi mãi”.
Lời của Tổ sư Ngô Đồng mà Thầy Nhân thường nhắc nhở,tôi vẫn nhớ mãi !...lời giáo huấn triết lý ngọt ngào mà thế hệ các Thầy nằm lòng !...
Thời gian thay đổi ,đổi thay…mới đó mà làng quê của tôi đã là một thị trấn sung túc, ngựa xe như nước, bóng lầu cao đã che khuất tầm nhìn dãy ruộng lúa xanh rì, thế nhưng mùi hương thơm đồng nội vẫn mãi mãi trong tâm hồn tôi ! vài ngọn gió dưới sông Hương cần thổi từng cơn như đem nguồn sống tươi mát vào cho dân làng…cũng như Thầy Nhân đã đem luồng gió CN vào cho thế hệ thanh niên chúng tôi làm nguồn sinh khí !...tôi bỗng ước ao duy trì và làm được như Thầy mãi mãi !
20.3.2035 là đợt tập huấn lớp Trọng tài Quốc gia…30.4.2035 là giải thi đấu Karate Thành phố…Tôi đắn đo,do dự ! nhưng lần này tôi quyết tâm sẽ làm rạng rỡ Môn phái và người Thầy kính yêu !....
Viết tặng Thầy Nhân và Võ đường Hương cần ! hư cấu nhân vật là học trò Thầy Nhân vào năm 2035 (Bình, Miên,Kiệt...) Sài gòn , 28.4.2015
TRƯƠNG NGỌC DIỆP
Tiếng “ rầm” phát ra từ thân hình người võ sinh rơi xuống mặt Tapi, lòng tôi lại thót lên… cú đá lướt tống ngang như trời giáng của một võ sĩ nặng ký, đã” knock out”người học trò yêu dấu mà tôi đã kỳ vọng…đó là chuyện xảy ra vào năm 2020…khi mà sàn đấu Karatedo tự do phát triễn trên khắp mọi nơi ! thua keo này ta bày cách khác…2 năm sau đó, học trò Tôi đã dùng Nhu thuật ,bộ pháp để liên tiếp đem đến thắng lọi cho Võ đường Hương cần và Môn phái ! ngồi nhâm nhi bên ly cà fe đen đậm đặc…lòng hồi tưởng đến những người Thầy yêu dấu ! tiếng chiếc muỗng chạm vào thành ly kêu leng keng…mà tôi cứ ngở như hồi chuông ngưng trận đấu trong những lần tôi tham dự năm xưa ! có Thầy Nhân,Thầy Chương,Thầy Toàn, Thầy Đàm….
Mới đó mà đã 20 năm rồi !...tôi muốn đi tìm những người Thầy cũ,nhưng chỉ còn gặp lại trong ký ức !Võ đường tôi hội nhập và phát triễn theo chiều hướng chung Karate của cả nước,chúng tôi đã tình nguyện tham gia các trận đấu Karate thể thao, rồi Karate tự do…để rồi CN vẫn thống lĩnh sàn đấu !,nhiều huy chương các giải Cấp TP, Quốc gia…đã mang đến cho Võ đường tôi niềm tự hào nhưng ko tự kiêu ! Trên tường vôi cũ kỷ, dưới ánh đèn lờ mờ, tấm bằng CN , Trọng tài QG…theo năm tháng đã phai màu chữ viết của Thầy…nhưng tôi vẫn nâng niu và trân trọng ! vài con thạch sùng bò vẫn vơ, múa may trong khung ảnh như đánh thức trong tôi những kỷ niệm luyện tập với Thầy vào những đêm hè oi ả…CN Karate là khổ luyện ! tu thân ! và học đạo lý làm người là chính !
Trong thi đấu Karate thể thao,nhún nhảy rồi tấn công trực diện,đá vòng và tay đấm tốc độ là quyết định ! nhưng dễ bị phản công ngươc lại ! nếu ta kết hợp với bộ pháp di chuyển 1/2 vòng tròn ,lướt xéo, xuống tấn thấp nhử nhưng tấn công phía trên hoặc ngược lại ! thì cũng có hiệu quả cho đòn quyết định ! lời Thầy Nhân như rang rảng bên tai tôi…mà sau này tôi mới thông suốt và đào tạo cho thế hệ này đây ! thế hệ CN Karate 2035…
“Đá vỡ bốn tấm gỗ hay chặt bể năm viên gạch, là để làm gì? Nếu chỉ tập đấm đá không thôi thì cả đời nhiều lúc cũng không có cơ hội để sử dụng”. “Mục đích của võ thuật là gì? Không lẽ học võ thuật là chỉ để biết thế này thôi à? Tôi nghĩ học võ thuật trước nhất là dùng nó để phát triển lòng can đảm, lòng tự trọng, tự tin cũng như tự chế ngự thân tâm và phải luôn luôn khiêm nhường” “Sức mạnh về thể lực rồi ngày cũng yếu đi theo tuổi tác và thời gian, làm gì có sự vĩnh cửu về nó, nhưng đạo đức, sức mạnh về tinh thần sẽ tồn tại mãi mãi”.
Lời của Tổ sư Ngô Đồng mà Thầy Nhân thường nhắc nhở,tôi vẫn nhớ mãi !...lời giáo huấn triết lý ngọt ngào mà thế hệ các Thầy nằm lòng !...
Thời gian thay đổi ,đổi thay…mới đó mà làng quê của tôi đã là một thị trấn sung túc, ngựa xe như nước, bóng lầu cao đã che khuất tầm nhìn dãy ruộng lúa xanh rì, thế nhưng mùi hương thơm đồng nội vẫn mãi mãi trong tâm hồn tôi ! vài ngọn gió dưới sông Hương cần thổi từng cơn như đem nguồn sống tươi mát vào cho dân làng…cũng như Thầy Nhân đã đem luồng gió CN vào cho thế hệ thanh niên chúng tôi làm nguồn sinh khí !...tôi bỗng ước ao duy trì và làm được như Thầy mãi mãi !
20.3.2035 là đợt tập huấn lớp Trọng tài Quốc gia…30.4.2035 là giải thi đấu Karate Thành phố…Tôi đắn đo,do dự ! nhưng lần này tôi quyết tâm sẽ làm rạng rỡ Môn phái và người Thầy kính yêu !....
Viết tặng Thầy Nhân và Võ đường Hương cần ! hư cấu nhân vật là học trò Thầy Nhân vào năm 2035 (Bình, Miên,Kiệt...) Sài gòn , 28.4.2015
TRƯƠNG NGỌC DIỆP
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)