Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

LỢI ÍCH CỦA VIỆC HỌC CƯƠNG NHU

Lợi ích của việc học Cương Nhu.
Xin chia sẻ với mọi người bài viết trong facebook của cô Dawn White, Huyền Đai Nhất Đẳng, Võ Đường Satori, tb Pennsylvania.
HTL dịch nhanh: "Chín năm trước đây, tôi nỗi hứng ghi danh học Võ Tự Vệ cho Nữ Giới . Hôm nay, với thời gian chín năm luyện tập võ đạo, khi xe tôi bị húc vì người lái xe kia vượt đền đỏ, tôi đã rất bình tỉnh, không hốt hoảng, và còn tìm cách để an ủi cô gái lái xe kia. Cô ấy sợ đến nỗi hoảng loạn luôn. Tôi ra khỏi xe, qua xem người bên xe kia có bị gì không, và tìm lời nói để cô ấy đừng quá hoảng sợ. Tôi đem chai nước cho cô uống, gọi cảnh sát, lấy tên và số điện thoại của những người thấy tai nạn để sau này họ làm chứng khi ra toà. Tôi lấy máy ảnh chụp hai chiếc xe húc nhau. Còn Cô lái xe kia quá sợ hải, cứ ngồi khóc, không bước ra xe. Tôi rất ngại cho cô ấy. Tôi cảm thấy biết ơn Cương Nhu, võ đường Satori và các Võ Sư đã dạy tôi rất nhiều điều. Chỉ tiếc cho chiếc xe Xterra mà thôi!
Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult education association. Today, nine years of martial arts training allowed me to remain calm, and collected, and even attempt to calm the other driver (who blew a red light and hit me) and her young child. I managed to keep my head, while she, unfortunately had a complete meltdown. I also managed not to allow my manual transmission to stall smile emoticon I got out of my car, checked to make sure she was okay, tried to calm her, gave her a bottle of water, called the police, got the name and the phone number of the witnesses and took photos. She never got out of car, and never stopped crying. I feel for her. I am so very thankful for everything that Cuong Nhu, Satori Dojo and my wondering instructors have taught me grin emoticon And very, very sad for my beloved Xterra.
Hoàng Thống Lập dịch 

NGƯỜI THẦY TÓC BẠC

NGƯỜI THẦY TÓC BẠC
“(Lê Văn Trường An)
Trong một kiếp con người, tuổi trẻ thường được ta trân quý và có những hoài bão ước mơ. Sống hết mình và theo những đam mê đến tận cùng, đển khi thời gian vô tình nhuộm mái tóc xanh, phũ lên đó một màu trắng xóa thì ta sẽ không hối tiếc vì những dở dang thời tuổi trẻ. Cũng chính vì những suy nghĩ đó mà hôm nay, tôi-một con người đang hừng hực sức xuân cống hiến mình cho cuộc đời này. Để sau này, lỡ trong một buổi chiều đơn độc, ngắm nhìn cuộc đời trong một quán rượu xọp xẹp nào đó, mình sẽ không thấy nuối tiếc vì những gì đã qua. 
Nhưng có lẽ, điều đó chỉ đến với những con người sống với một mục đích duy nhất là hưởng thụ. Tôi biết, có những con người khi chọn cho mình một cái nghề và cũng là nghiệp để đeo đuổi không đơn thuần chỉ vì đam mê nhất thời mà ở trong đó còn có một ước vọng là cống hiến. 
Thầy của tôi, một con người giờ đã nổi những gân xanh, vẻ lên trên bàn tay gân guốt những dấu hiệu tuổi già chằng chịt. Đôi mắt nổi đồi mồi và chẳng còn rõ trong khi buổi chiều nhá nhem buông xuống trên làng quê yên bình. Nhìn thầy nặng nề buông những tiếng thở dài trong căn phòng làm việc chật chội, thì tôi hiểu rằng trong con người đang nhìn đăm chiêu ấy đang có những tâm sự ngổn ngang. Có thể vì thân phận, vì đớn đau, hoặc vì những mộng hoài tuổi thanh xuân còn dang dỡ? Không ai biết ngoài thầy. 
Cũng một buổi chiều, thầy lại như bao lần, khoác trên mình bộ võ phục màu trắng, đứng uy nghiêm trên võ đường, những đòn thế vẫn còn chắc chắn, dứt khoát, chỉ có tiếng thét Kiai là khàn khàn của giọng người ngoài sáu mươi. Giữa những mái đầu xanh của chúng tôi, mái tóc bạc của thầy trở nên đặc biệt, đặc biệt không chỉ bởi màu sắc hòa lẫn giữa những con người luyện võ mà vì chúng tôi như đang sống trong cảm giác của những đứa con đang được một người cha uốn nắn từng đòn thế, dù là những chi tiết nhỏ nhất.
Ánh nắng len qua song cửa, chiếu vào võ đường những vệt ngắn dài, hình ảnh của thầy hiện ra như một người lính già đầu bạc, cầm chắc trên tay mình thanh trường kiếm, hừng hực nhiệt huyết “ quốc gia hưng vong-thất phu hữu trách”..cống hiến chút sức già trước khi xa rời “ binh nghiệp”.
Con người thường có những tâm sự không biết ngỏ cùng ai và không thể ngỏ cùng ai, suốt đời cứ ôm những mộng hoài mà chẳng biết sẽ chia cùng ai dù chỉ là một ít. Nên có người thì bầu bạn cùng chén rượu, chỉ chờ đến cơn say mới ngửa mặt nhìn trời hét lớn những hờn căm, có người ôm đàn, với đôi bàn tay gầy gãy lên phím đàn những nốt trầm lạc nhịp, gửi gắm những chất chứa trong lời ca tiếng hát…..Thầy của tôi, cũng đã ôm đàn, cũng đã từng bầu bạn cùng chén rượu lúc ngọt lúc cay, cũng từng muốn đi đâu đó thật xa để tạm quên những muộn phiền không may ập đến, nhưng trong con người có đôi mắt cương nghị ấy, vẫn còn điều gì đó vướng bận, vẫn còn một trách nhiệm mà suốt đời cứ đeo đẳng..
Tôi tự đặt ra cho mình nhiều câu hỏi. Thầy đang nghĩ gì?? Võ đường sẽ như thế nào khi không còn thầy? Chúng tôi sẽ như thế nào khi không tập luyện với thầy??? Rất nhiều câu hỏi cứ đặt ra mà chẳng hề có một lời giải đáp.
Tôi sợ trên đầu thầy tóc sẽ bạc hết, tôi sợ thời gian sẽ xóa dần những dự định còn dở dang trong tâm niệm của thầy và tôi cũng sợ mình không đủ dũng khí để đi một con đường mà thầy đã từng trải qua. Tôi sợ rất nhiều..

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

LỢI ÍCH CỦA VIỆC HỌC CƯƠNG NHU .

Lợi ích của việc học Cương Nhu.
Xin chia sẻ với mọi người bài viết trong facebook của cô Dawn White, Huyền Đai Nhất Đẳng, Võ Đường Satori, tb Pennsylvania.
HTL dịch nhanh: "Chín năm trước đây, tôi nỗi hứng ghi danh học Võ Tự Vệ cho Nữ Giới . Hôm nay, với thời gian chín năm luyện tập võ đạo, khi xe tôi bị húc vì người lái xe kia vượt đền đỏ, tôi đã rất tỉnh trí, không hốt hoảng, và còn tìm cách để an ủi cô gái lái xe kia. Cô ấy sợ đến nỗi hoảng loạn luôn. Tôi ra khỏi xe, qua xem người bên xe kia có bị gì không, và tìm lời nói để cô ấy đừng quá hoảng sợ. Tôi đem chai nước cho cô uống, gọi cảnh sát, lấy tên và số điện thoại của những người thấy tai nạn để sau này họ làm chứng khi ra toà. Tôi lấy máy ảnh chụp hai chiếc xe húc nhau. Còn Cô lái xe kia quá sợ hải, cứ ngồi khóc, không bước ra xe. Tôi rất ngại cho cô ấy. Tôi cảm thấy biết ơn Cương Nhu, võ đường Satori và các Võ Sư đã dạy tôi rất nhiều điều. Chỉ tiếc cho chiếc xe Xterra mà thôi!

Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult education association. Today, nine years of martial arts training allowed me to remain calm, and collected, and even attempt to calm the other driver (who blew a red light and hit me) and her young child. I managed to keep my head, while she, unfortunately had a complete meltdown. I also managed not to allow my manual transmission to stall smile emoticon I got out of my car, checked to make sure she was okay, tried to calm her, gave her a bottle of water, called the police, got the name and the phone number of the witnesses and took photos. She never got out of car, and never stopped crying. I feel for her. I am so very thankful for everything that Cuong Nhu, Satori Dojo and my wondering instructors have taught me grin emoticon And very, very sad for my beloved Xterra.
Nine years ago, on a whim, I signed up for a Women's Self-Defense course through the local adult edu...

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

THƠ CHO CON GÁI

THƠ CHO CON GÁI
NGÀY BÉ THƠ ĐONG ĐƯA TRÊN NÔI VÕNG
TIẾNG ẦU Ơ CÂU HÁT VỌNG NGÂN DÀI
BAO NGÀY THÁNG ĐÓN ĐƯA CON ĐI HỌC
BA MẸ MỪNG CON TÓC XÕA BỜ VAI
...
ÁO DÀI TRẮNG LẦN ĐẦU TIÊN CON MẶC
NHƯ THIÊN THẦN ĐEM ÁNH SÁNG NGÀY MAI
BA MẸ SỢ NHỮNG VẾT BÙN DÍNH ÁO
NHẮC NHỞ CON CHUYỆN MƯA NẮNG THẬT DÀI
...
CON CÓ BIẾT CON ĐÃ LÀ CÔ GÁI
NHỮNG BƯỚC CHÂN RỘN RÃ CHỐN GIẢNG ĐƯỜNG
NGHÌN MƠ ƯỚC Ở CHÂN TRỜI PHÍA TRƯỚC
MỞ CHO CON NHỮNG CÁNH CỬA NGÀN THƯƠNG
...
NGÀY MAI ĐÂY CON SẼ LÀ CÔ GIÁO
VẼ GIẤC MƠ TRÊN TẤM BẢNG YÊN BÌNH
NÓI NGỌT NGÀO VỚI HỌC TRÒ YÊU MẾN
SẼ CHO CON NHỮNG NGÀY THÁNG BÌNH MINH
Văn Nhân

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

THƯ CÁM ƠN 28 / 3 / 2015

THƯ CÁM ƠN
Môn phái Cương Nhu Karate Do Việt Nam xin gửi lời chúc mừng sức khỏe đến quý huynh đệ đồng môn, bằng hữu ở Hải ngoại. Qua đây chúng tôi gửi lời cám ơn chân thành đến quý huynh đệ đã tạo điều kiện, giúp đỡ tinh thần lẫn vật chất tài trợ cho võ sư Nguyễn Văn Nhân có chuyến đi sắp tới để tham dự IATC 2015 tại Raleigl – North Carolina – USA và giao lưu với các võ đường tại USA.Với số tiền trên 6.000 USD. Cám ơn sự quan tâm đặc biệt của võ sư Chưởng Môn Ngô Quỳnh, võ sư Phó Chưởng Môn Ngô Bảo, võ sư Hoàng Thống Lập và em Nguyễn Duy Long cảm tình viên của môn phái Cương Nhu Karate Do.
Riêng tại Việt Nam môn phái xin cám ơn quý sư huynh đệ đã đồng tình, ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất. Đặc biệt cám ơn cựu huyền đai của võ đường Hương Cần Nguyễn Duy Quang đã tài trợ cho võ sư Nguyễn Văn Nhân, mọi khoảng nộp phí hộ chiếu , visa, đi lại, ăn ở tại Hà Nội để phỏng vấn số tiền là 17.000.000 vnđ (800 USD)
Thay mặt môn phái Cương Nhu Karate Do Việt Nam xin gửi lời thăm sức khỏe đến gia đình quý quyến. Chúc mỗi ngày đến là một ngày an lành, đoàn kết và phát triển.
T.M môn phái Cương Nhu Karate Do Việt Nam
Trưởng môn phái
Võ sư Nguyễn Văn Nhân

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

XĂM HÌNH

XĂM HÌNH
Mùa khô đã đến, cơn nắng nóng gay gắt phủ lên những con hẻm ngoằn ngèo dài hun hút, trên những tấm lưng trần mồ hôi nhể nhại, trải dài xuống xóm người lao động…nơi đây, đầy rẩy quán xá, cafe, hàng ăn, sửa xe…bày biện tràn ra vỉa hè , thỉnh thoảng một vài nhóm thanh niên tụm lại…uống café tán gẫu với những tiếng chửi thề và những hình xăm rằn rện ! tạo nên một bức tranh cố hữu của SG xưa và nay !...
Bên kia đường Lý Thái Tổ…Tôi bỗng nghe tiếng khóc thét lên, từng cơn của một Bé thơ vừa mới được BS chích thuốc tại BV Nhi đồng 1, với đôi mắt ngây thơ hồn nhiên và nụ cười chợt nở của em bé…giữa một ngày nắng đẹp, trời trong quang đãng…như báo hiệu một tương lai lành lặn, sáng lạng cho cuộc đời của Bé sau khi điều trị…bịnh cố chấp và tự kiêu !...Tôi đứng ngay phía cổng chính của BV đường Lý thái Tổ, mà lòng bồi hồi xúc động ! lân lê mãi chưa chịu rời đi…Tôi nhớ ko lầm cũng cái cổng này vào tháng 10/1971 là Bộ Chỉ huy, nơi đã cưu mang tôi trong cuộc đời quân ngũ…
140 khóa sinh thi đậu văn hóa (Toán,Sinh ngữ), đã tập trung nơi đây để ban tuyển quân khám sức khỏe…sau khi cân,đo ,đếm các chỉ số chiều cao và trọng lượng…140 khóa sinh đạt tiêu chuẩn…giờ phút tiếp theo,tôi cũng ko ngờ đích thân ĐTá Thiệt,Chỉ huy trưởng binh chủng xuống chọn lựa khóa sinh ! thong thả lần bước trong hơn 10 dãy khóa sinh ,hàng ngủ chỉnh tề trong vị trí thao diễn Nghỉ…và tát cả đều ko được mặc áo ! một vài cái vổ vai nhẹ nhàng của ĐTá Thiệt vào những người bạn mới quen…và bước qua phía khác xếp hàng riêng ! cứ thế nhiều cái vổ vai nữa và chỉ còn lại 125 người…xong công việc họ cho chúng tôi mặc áo chỉnh tề và lần nữa, chính ĐTá tuyên bố 125 khóa sinh này chính thức bước vào đời quân ngũ ! đồng thời cũng tuyên bố số người được vổ vai và xếp hàng riêng xem như là Rớt ! lý do họ đã xăm hình lên thân thể, tay chân!... cái giá trị Văn thể mỹ của một người đàng hoàng tử tế…xuất phát từ ngoại hình trơn tru,lành lặn,với những đường cơ bắp của thân thể ! Họ xem những hình xăm đó vô tình đã làm cho giá trị của mình bị chuyển sang một hệ khác, là có số má giữa chợ đời thì ko thể làm người đại diện Luật pháp được! …họ tự phá đi nét đẹp trời ban cho, nếu ko nói là bị xã hội đánh giá thấp !...
Nhớ lại ngày xưa tuổi trẻ chúng tôi, học Chữ nhưng cũng ham học Võ…để rèn luyện thân thể, học thi Tú tài 1 thì ôm một mớ sách vở,vài viên phấn trắng, rồi tự chui vào cổng Đại nội Huế để tự ôn thi, chứ có biết Cô Thầy nào bán chữ đâu mà mua ? và cũng ko có tiền để mua chữ !...hoc võ thì say mê đòn pháp, những bài quyền và lời giáo huấn của Thầy…bởi thế đến nay môn phái chúng tôi mới có rất nhiều Võ sư Bác sĩ, Kỹ sư... từ chỗ văn võ hài hòa này chúng tôi mới thấm nhuần cái triết lý Võ đạo của Thầy, đơn giản bắt nguồn từ đạo làm người “Quân, Sư, Phụ “ trong gia đình thì có Cha Mẹ, Anh em “Tôn ti trật tự “, vào Võ đường thì như một gia đình thứ hai, có Thầy trò ,có sư, huynh, đệ, vào quân ngủ thì có hệ thống quân giai…khóa huynh trưởng, khóa đàn anh, đàn em…Cương Nhu là một Đại gia đình trí thức Văn-Võ…
Tôi đả phá những tập tục phong kiến quá mức nhưng cũng đề cao những gì cơ bản nhất của nền tảng đó! Quân-Sư-Phụ, Thầy như là bậc Cha Mẹ…mình đã có khi nào hỏi về những ước mơ của cha mẹ mính ko ? Tôi nghĩ là Cha mẹ nào cũng luôn ước mơ điều giản dị nhất: mong con học hành đổ đạt thành danh,Anh em đoàn kết thuận hòa ! nơi Võ đường cũng vậy !...điều đơn giản mà có mấy ai làm được? nhất là trong xã hội thế hệ thanh niên bị bịnh tự kiêu ! loạn nhận thức !...loạn học đường, loạn xe tay ga, loạn áo quần xịn, loạn khoe nữ trang, loạn hình xăm có số má …thì đâu còn ai nhớ về Thầy hay Cha Mẹ mình ? chỉ là Chợt nhớ để thương và để nói lời hiếu đạo an ủi mà thôi !...
Đến ngã tư đèn đỏ…tôi chưa kịp chuyển động theo đèn xanh thì tiềng còi xe bóp inh ỏi từ phía sau…làm tôi cau mày nhìn lui…một cái hất hàm kênh kiệu của một thanh niên đáng tuổi con cháu mình…và một cánh tay trần xăm hình con rắn hổ mang dài thườn thượt…từ vai cuốn tròn đến cổ tay, đầu rắn ngóc lên phùng mang nhe hai răng nanh nhọn hoắc ! khiếp quá ! bầu máu nóng trong người tôi tan biến cả ! tôi chợt nhớ đến chén cơm với muối và miếng canh rau muống mặn chát, vừa húp ko đủ no trên dãy băng xi măng lạnh giá !…Tôi bỗng ước ao kiếp sau…mình sẽ xăm trước ngực một cái Lẩu thật to…để nhậu hết mấy con thú vẫn vơ !...
Thân tặng Võ sinh CN Karatedo Hương cần…hãy phát động phong trào Văn Thể Mỹ “Võ sinh ko xăm hình“ Saigon, 20.3.2015

Trương Ngoc Diệp

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

KÝ ỨC THỜI GIAN .



KÝ ỨC THỜI GIAN.
Ngày ấy, Tôi chỉ là cậu học sinh nhỏ ở Trường làng,nơi Quê hương cát trắng miền duyên hải , Hạ về nắng cháy rát da, Đông về giá buốt, ngày hai buổi Tôi cắp sách đến Trường trên con đường làng đầy cát trắng với đôi chân trần mà lòng bàn chân như muốn cháy bỏng trong cái nắng gay gắt trưa về của ngày tháng hạ. Rồi tháng ngày Đông đến những cơn mưa dầm ẩm ướt, con đường ấy là nơi nuôi dưỡng loại Bọ Chét, để đêm về da thịt tôi như muốn rung lên mong thoát khỏi chiếc chăn mỏng manh, không giữ nổi hơi ấm của cái lạnh ngày Đông. Nhưng tất cả đều vô nghĩa vì tuổi thơ tôi đã thích nghi.
Một ngày vào đầu mùa Hạ năm 1969 ,Cha Tôi là một viên chức đang làm việc ở Dinh ( thành phố Huế) về thăm mẹ tôi cùng các em Tôi, Tôi theo Cha Tôi lên Dinh để học, sáng hôm sau Tôi và Cha Tôi bước lên chiếc Đò (Thuyền) , chuyên chở khách từ Quê Tôi lên Dinh buôn bán.Chiếc đò rẽ nước chuyển hướng về Dinh , ngoái nhìn lại Quê hương sau lũy tre làng, những cánh đồng ruộng lúa mơm mỡn, những bờ cỏ xanh mướt đã lùi dần lùi dần, gát lai những kỷ niệm tuổi thơ, thu ngắn khoảng cách đưa Tôi đến gần Phố thị.
Sau 3 tiếng đồng hồ, tất cả đã thay đổi trước mắt tôi, cảnh Phố thị tấp nập, Xe cộ, khách bộ hành, Phố chợ, mùi xăng dầu hòa lẫn mùi hương của mọi loại thực phẩm, những dãy nhà cao tầng, những con đường nhựa phẳng tì đen sì. Tất cả là bước ngoặc thay đổi tuổi thơ của tôi.
Cha Tôi và Tôi thuê một chiếc xe Xichlô, lần đầu tiên Tôi ngồi lên chiếc xe thô sơ ấy, chỉ 15 phút sau tôi đã đến căn hộ nơi Cha tôi thuê ở trên trục đường Lê văn Hưu và đầu năm học ấy tôi thi vào lớp đệ Thất Trường Trung học Kiểu Mẫu Huế và Võ thuật bắt đầu đến với tôi.
Những ngày tháng của một cậu học sinh nhỏ từ Nông thôn lên Thành thị, cái gì cũng khác lạ không tránh khỏi ngại ngùng , e sợ . Mổi lần Tôi đi học từ Nội thành qua phà Tòa khâm rồi đến Trường ,trên con đường ấy ,Tôi thường bị lũ trẻ cùng lứa ,chặn đường ức hiếp dọa nạt ....
Ai là người che chở Tôi trong ngày tháng ấy?Cha Tôi ư?Có chứ, chỉ một đôi lần, vì cha tôi không thể che chở Tôi suốt đời.Trước sự ức hiếp ấy, Tôi phải tìm cách bảo vệ chính mình: { Tìm Thầy học võ}.....Người Thầy đầu tiên đến với Tôi là Ông Thầy Chết ở những tủ sách võ thuật của các nhà sách Gia Long, Nhà sách Khánh Quỳnh , tất cả chỉ là hình ảnh minh họa và vài câu chữ diễn giải đơn sơ ,Tôi cảm thấy thất vọng với những mơ ước của Tôi. Thế rồi như người gặp nạn giữa dòng sông với được phao cứu sinh. Môn phái CNKARATE của Võ sư Ngô Đồng khai giảng khóa 1 tại Trường Tôi đang theo học, (Trường trung học Kiểu Mẫu Huế 1970) Tôi đi học võ từ đấy
Khóa học thật đông 120 võ sinh trong bộ võ thuật màu trắng rợp cả sân trường, trông như một đàn Cò nhảy nhót trên cánh đồng xanh mà tôi đã từng nhìn thấy trên cánh đồng Quê hương tôi.Tôi bắt đầu tự hào với những gì tôi đang có, sự chỉ dẫn tận tình :uốn tay, nắn chân,gạt dưới đấm giữa của Thầy và các anh( aVi aCát ,a Tường ,a Chương ......Tôi mơ ước được như Thầy và các anh). 
Thời gian là thử thách ý chí trong tu luyện, chỉ có ý chí và lòng kiên nhẫn sẽ phá vỡ thử thách ấy, càng suy nghĩ Tôi càng cố gắng trau dồi luyện tập,học thuộc 8 điều tâm niệm mà Thầy đã giáo huấn, càng gian khổ trong luyện tập, Tôi mới hiểu rằng võ thuật là một môn nghệ thuật cao, phải biết rèn luyện thể chất lẫn tinh thần, biết vận dụng tri thức vào võ học khi ấy con người học võ mới biết sử dụng võ đúng ý nghĩa (Đạo võ). Có bao nhiêu võ sinh sẽ vượt qua cho đến lúc trưởng thành trong Võ đạo.
Khóa học 120 võ sinh mùa hè 1970, một năm sau chỉ còn lại 20 rồi mấy tháng sau còn lại 5 võ sinh :(Đàm,Hiến ,Đặng, Đủ ..) với số lượng còn lại chúng tôi được sát nhập vào khóa Anh Nhân , Anh Nhất ., A Tín....Tại TTHLCương nhu Karate ở Đại học sư phạm Huế. Năm 1973 Tôi được sự đồng ý của anh Vi,cho phép mở lớp võ thuật tại Quê hương tôi trong dịp hè đến. Để chuẩn bị cho lớp dạy năm ấy,Tôi cùng a Vi, a Thọ {ruồi} đi xe Buýt về Thuận an, ba Anh em Tôi thuê một chiếc xuồng máy chỉ vỏn vẹn chứa được 3 người ngoài người cầm lái. Kỷ niệm thật khó quên về a Vi, Tôi và anh Thọ bước chân xuống chiếc xuồng , xuồng không bị chùng chênh chao đảo, nhưng đến lúc anh Vi bước chân xuống,chiếc xuồng lại chao đảo,nghiêng trái ,nghiêng phải, Anh cầm lái bảo a Vi ngồi xuống, vịn hai tay vào mạng xuồng không thì xuồng lật đó, thế là a Vi làm theo không một lời ọ ẹ.Chiếc xuồng xé nướclướt bon bon trên phá Tam giang, nước tỏa tung tóe trước mủi xuồng thỉnh thoảng nước lại tràn vào mạn xuồng.A Vi sợ qúa ,bảoTôi nói với người cầm lái chạy sát vào hàng saó của Ngư dân chắn băt cá để lở xuồng có chìm mà níu lấy hàng sáo, A cầm lái lại la lên (A đeo kính ngồi cho yên đừng nhúc nhích xuồng chìm là chết đó. )Tôi hỏi a Vi , anh có biết bơi không?anh bảo 2 chú bơi giỏi thủy chiến tốt, còn tui chỉ bộ chiến, thủy chiến là tui thua, thế là mọi người cười òa.Rồi xuồng cũng về bến đậu Quê tôi . Tối hôm đó Tôi mời đại diện địa phương và một số Thanh niên đến sân nhà tôi xem múa võ ,lúc đó a Thọ đi bài Mai hoa, sau đó Tôi và a Thọ song đấu. Trong đêm 16 ấy rất nhiều người đến xem, phải nói rằng phần ngạnh công của a Thọ rất tốt , đòn đánh phát lực như cầm trên tay dụng cụ tập luyện, những người đến xem đều trầm trồ khen không kém phần khiếp sợ. Chiều hôm sau Tôi và hai anh đi tắm biển, Tôi và anh Thọ biết bơi nên tha hồ vùng vẫy với sóng biển còn a Vi thì chỉ tắm trong bờ nước chưa tới ngực, vài đợt sóng vỗ vào a lại nhảy lên, có lúc bị sóng cuốn da thịt a bị cát biển xát vào, miệng anh la ú ớ .... cứu anh , cứu anh ..
Khóa học được khai giảng trong mùa hè năm ấy, tổng số gần 60 nhưng một thời gian không duy trì được vì lý do an ninh và công việc học tập của Tôi.
Trở lại Phố thị, Tôi tiếp tục đi học và đến võ đường tập vào sáng chủ nhật dành riêng cho đai đen và nhất đẳng trở lên, đồng thời phụ trách khóa đai xanh chiều thứ 3_ 5 _7 như a Nhân a Nhất vậy.
ANhân , a Nhất và Tôi luôn luôn đi với nhau, một ngày tháng 3 năm 1974, tôi xung đột với một số học sinh Trường Nguyễn Du, thế là xảy ra đánh nhau, nghe tin tôi .... sáng hôm sau a Nhân ,a Nhất tìm Tôi thế là cả 3 chúng Tôi gây sóng gió ,náo loạn tại sân Trường. Mấy ngày sau a Vi biết chuyện , trong buổi tâp chiều thứ 3 sau giờ tập .A Vi gọi Tôi vào một góc nhỏ của võ đường rồi la tôi :Tại sao đánh nhau, Tôi bảo em tự vệ chính đáng, rứa thì hơn hay thua , Tôi bảo dạ hơn,a la Tôi chú liệu hồn mà rủ chú Nhất ,Chú Nhân đi đánh nhau, rồi a cười và bỏ đi.
Mấy tháng sau Thầy ở Mỹ về, gặp lại Thầy buổi tập đầu tiên vào sáng chủ nhật, với những động tác đầu tiên gạt dưới, đấm thẳng,bài quyền Taikyoku1, thật đơn giản nhưng bao hàm nhiều ý nghĩa của Tuổi thơ Tôi....Buổi đầu tiên Tôi đI học võ.
Làm sao Tôi quên được hình ảnh cùng đồng môn của những trưa hè oi bức, chiều hè không một chút ưu đãi của thời tiết,Làm sao quên được những lúc chiều xuống với ánh đèn acqui không đủ sáng khi đêm về, với những buổi tập đổ mồ hôi ,thấm ướt cả áo chỉ cần xoáy vắt là mồ hôi đổ thấm xuống đất.Những kỷ niệm cùng các sư huynh, bằng hữu đồng môn, bên nhau những ngày cuối tuần vào sáng chủ nhật sau giờ luyện tập với ly cafe Sương lan ,cafe Dạ thảo với những câu chuyện nhí nhỏm, những mẫu chuyện võ thuật mà các sư huynh đệ ngồi bên nhau bàn luận.Tất cả những kỷ niệm ấy đang tái hiện trong Tôi , Tôi không thể nào quên ký ức thời gian ấy
Damcnkarate
HUẾ 11/3/015