Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

NHỮNG TẤM HÌNH KHÔNG QUÊN

NHỮNG TẤM HÌNH KHÔNG QUÊN
Những hình ảnh đen trắng bi xóa mờ bởi thời gian hằng in lên đó, của quý sư huynh đệ đã đăng lên face và gởi về . Thật cảm động cái tình cất giữ đến ngày hôm nay trân quý biết bao . Lật xem thật tự hào, thấy có chút gì mất mát, một chút đau tận đáy lòng. Không biết cái tuổi U70 của mình đã lẫn thẩn chưa, hay vì đêm đêm đều có những giấc mơ về quá khứ, hiển hiện những khuôn mặt trẻ thơ không có một nếp nhăn, nụ cười luôn nở trên môi cho dù sau một trận đấu không cân sức với vị sư huynh tài ba . ( huynh đệ vẫn ôm nhau cười ).
Mỗi lần lật một tấm hình xem, là một lần cho mình bước vào không gian đáng tự hào đó . Nếu quý sư huynh đệ đã một lần tìm về quá khứ, một lần mục sở thị chắc hẳn cũng sẽ tự hào, tiếc và buồn cho những cái ngây thơ không còn nữa.
Mới đây thôi tại võ đường Hương Cần của mình , thấy hai cháu võ sinh chơi với nhau, rồi gây nhau dữ dội, mình cứ nghĩ hai cháu ấy sẽ không bao giờ nhìn mặt nhau nữa . Nhưng điều làm mình bất ngờ nhất , là sau giờ tập thấy hai cháu ấy lại cùng khoát tay nhau ra về và nụ cười luôn nở trên môi. Thật hạnh phúc biết bao.
Với mình Cương Nhu Karate Do luôn là niềm tự hào, không thể mất đi trong lòng mỗi chúng ta, tình sư huynh đệ của chúng ta cũng vậy tri kỷ và bất biến giữa dòng đời vạn biến, cái tình ấm áp đó không thể thiếu được trong lúc chúng ta đang ở đoạn cuối của cuộc đời.
Sáu tư có cả vui buồn
Tóc xanh đã thấy vấn vương chốn này
Gặp nhau nâng chén rượu cay
Vòng tay nắm lại mới hay tình người
Bây chừ tóc bạc mười mươi
Nghĩa tình gặp lại ngậm cười xót xa
Rồi mai cũng cỏi ta bà
Thương nhau không hết ghét mà làm chi
Bỏ đi tham hận sân si
Đường về tịnh độ chân đi nhẹ nhàng
Nâng li ở chốn thiên đàng
Hồng trần rủ sạch ngập tràn vô không .
Niềm vui của tuổi già là những ký ức của thời son trẻ, những kỷ niệm của tuổi thơ, tình đồng môn, tình huynh đệ .Hãy chung sức chăm bón cho tình bằng hữu cao cả đó, góp phần dù chỉ một tiếng nói, một cái bắt tay, một cuộc điện thoại, một nụ cười...v.v...Nhưng tràn đầy niềm tin yêu và hạnh phúc, để cùng nhau xây dựng, vun đắp cho môn phái chúng ta đã có truyền thống nữa thế kỷ nay .
Một ngày nào đó rồi chúng ta sẽ từ giã cỏi trần tạm bợ này, mang theo tấm hình hài cát bụi trở về với thế giới vô vi . Nhưng những tấm hình xưa cũ ấy, những kỷ niệm của một thời son trẻ, sẽ còn ở lại mãi mãi với cỏi đời này, trong tâm tưởng của thế hệ mai sau.
Mình sực nhớ một bài thơ của một người bạn thơ Nguyễn Văn Phương tặng mình vào những năm cuối cuộc đời bạn ấy (1998 ) .
TAN
Tan theo cơn nắng hạt sương
Tan theo ngày tháng hạt buồn hạt vui
Tan trong ánh mắt nụ cười
Tan trong cát bụi phận người nhỏ nhoi.
Hương Cần Huế 5/11/2014
Văn Nhân




















TÌNH RÚ CHÁ

Kỷ niệm chuyến về thăm Rú Chá , làm vội bài thơ tặng anh Đáp chị Hồng .
Tình Rú Chá .
Cùng bạn bầu thoát đời chơi Rú Chá 
Một địa danh ta chưa biết bao giờ 
chiếc thuyền nhôm mang nặng nghĩa tình
Mênh mông nước cây đời xanh ươm sẵn
Thoát bụi trần giây lát để tìm nhau
Chốn bồng lai kéo ta về miên viễn
Hạnh phúc đời đập bễ chén men cay
Ta già nữa cuộc, ngươi cũng già nữa cuộc
Nâng li lên cho rượu ngấm mềm môi
Ba vạn sáu nghìn ngày có một !
Ta cứ ngỡ Bá Nha không còn nữa
Để bên em ta hát khúc vô thường .
Văn Nhân 1/11/2014


















MỘT CHUYẾN ĐI THĂM.

ANH EM ĐÃ GHÉ THĂM VỢ CHỒNG ANH ĐÁP CHỊ HỒNG, Ở THUẬN HÒA , HƯƠNG PHONG , HƯƠNG TRÀ , TT HUẾ , MỘT GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN . CÁM ƠN QUÝ BẰNG HỮU ĐÃ GIÚP ĐỠ ÁO QUẦN VÀ THUỐC CHỬA BỆNH














Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

ĐẠO TRONG VÕ HỌC CƯƠNG NHU KARATEDO

Đạo Trong Võ Học - CƯƠNG NHU KARATE 
Học Võ
Những năm đầu thập niên 60 ,lúc đó tôi học lớp đệ thất trường Quốc Học Huế, chiều nào đi học về cũng ghé vào Trung Tâm Huấn Luyện Cương Nhu Karate ngồi xem các sư huynh ,sư muội múa máy tay chân ,thích quá ngồi xem nữa tiếng mới về nhà ,bởi rứa đi học luôn về muộn bị ba mạ hạch hỏi mới nói thật là đi xem đấu võ ,tưởng bi dần cho một trân nào ngờ ba không dần mà còn cho đi học, vui quá là vui , ngày mai đi học về vào xin Thầy ghi tên học ,Thầy Đồng đồng ý ,khi tôi mới bước vào võ đường Cương Nhu Karate ở giảng đường B Luật Khoa trên đường Duy Tân-Huế ,gần Cầu Trường Tiền tôi rất hồi hộp, lo ngại vì không biết mình có đủ khả năng tập luyện hay không. Hồi đó tôi chưa đủ 40 kí lô, lại ốm yếu, trong khi thấy các sư huynh, sư muội luyên tập đấm đá bao cát ầm ầm , nên hơi hoảng,hơi lo.
Nhưng đồng thời tôi lại thấy kích thích, hào hứng vì nhìn những đàn anh bay trên người đá bay vào bao cát rầm rầm trông rất đẹp mắt, nhào qua, lộn lại trên “tapi” , té đằng trước, ngã đằng sau, té sấp, quăng ,ném vất ầm ầm không sao cả trông rất tuyệt.
Vào tập những buổi đầu tiên Thầy phổ biến 8 điều Nôi Quy và 8 điều Tâm Niệm sau đó bắt đầu tập luyện, Khởi động 15 phúc, rồi xuống tấn vuông đấm liên tiếp,chặt xéo, đá trước,rồi đi quyền, dần dần cũng qua , tôi đã mê man với các Bài Quyền ,thế tập đấm, chặt, đá, té ,quăng vất ,các đòn tư vệ , và thấy rằng võ CƯƠNG NHU KARATE thật tuyệt vời! , để sau đó hào hứng ghi tên đi học luôn JUDO ngay sát bên võ đường ,Như vậy là tuần học 6 buổi,chiều 2,4,6 học Cương Nhu Karate, chiều 3,5,7 học Judo Bạch Đằng Võ Sư Nho Huấn luyện, học thêm nhào lộn , vật,các đòn tay ,chân ,hông ,vai ,các đòn khoá, đòn hy sinh, rồi bay qua 5,7 người nhào lộn rất nhẹ nhàng như con mèo thật là tuyệt , nhưng tâp xong mệt nhừ cả người,mấy ngày đầu rã rời chân tay bỏ ăn nhưng vì quá thích rồi cũng vượt qua Tôi bắt đầu say mê học võ từ lúc nào mà quên cả học chữ ,không thuộc bài ăn hột vịt, bị mạ đánh cho nhừ tử, đốt cả quần áo võ sinh.
Đi học không có đồ võ sợ bị phạt hít đất tôi phải mượn quần áo của bạn để mặc, xin tiền chị Hai để đóng tiền học. Đau khổ nhất là tôi quên cả học chữ, nên thi Tú Tài rớt , phải học lại một năm., bị mạ đánh đòn, các anh chị la, tôi buồn quá,Chán quá tính tự tử luôn cho rảnh nợ.
Tôi đi lang thang tới cầu Trường Tiền ngồi khóc một hồi, leo lên thành cầu toan nhẩy xuống, nhưng chợt trong đầu tôi nhớ lại lời thầy Ngô Đồng dặn đi dặn lại: “Thắng không kiêu, bại không nản”. Tỉnh trí lại, tôi tà tà leo xuống, Từ đó tập trung vào việc học,học ngày học đêm,nghiến răng học như điên, và kỳ thi thứ hai, đậu rất cao. Bây chừ nghĩ lại, mới nghiệm thấy trong võ học có Đạo, và điểm đầu tiên về Đạo trong võ học là “Thắng không kiêu, bại không nản.” Đó là một Đạo trong võ học. Đạo đã thấm nhuần trong tôi từ đó tôi quyết tâm đeo đuổi Võ đạo .Nhờ cố gắng luyện tập ,học ở võ đường rồi về nhà tối nào học bài xong cũng dành 30 phút luyện tập cộng thêm có chút năng khiếu võ học nên năm 70-71 Thầy Tổ Chức giải Song đấu (Kumite)tại Trung Tâm Huấn Luyện Cương Nhu Karate tôi đoạt chức Vô Địch Song Đấu được Thầy tặng một bộ đồ võ trắng tinh ,”hồi đó mặc đồ võ may bằng bao bột mỳ vàng úa”rất vinh dự, và tự hào Từ đó Võ Đạo đã gắng liền vời đời tôi .
Dạy Võ
Thời gian cứ như rứa trôi qua, tôi thi lên huyền đai nhất đẳng ,không còn học tuần 3 buổi nửa và cũng không còn phài đóng học phí, giờ tuần chỉ học vào sáng Chủ Nhật từ 7g đến 8g lúc này Thầy đi du học Mỹ,Võ Sư VĩnhVi Phụ trách ,trực tiếp huấn luyện, Võ Sư Vĩnh Hưng Phụ tá , dàn huyền đai ,đẳng có bác Say lớn tuổi nhất ,A Các,Chương (Tailor), Tường, Lập ,Biên,Tần ,Chương (Ok), Đinh Sơn Thắng,Thanh (Bến Ngự) Thanh (Honda) Thọ (ruồi},Hiệp,Niệm,Bùi Hoà(Đồng Tân),Nguyễn Ngọc Đổng,Vĩnh Tuy,Hồ Hải , Đạt (Đôn)Chánh(HQ) Đức,Việt,Tranh v..v ..! ôn luyện các bài quyền cấp cao,Chinte,Jite,Unsu,Basai, Kanku ,Mai Hoa,Liên Hoa,Thái cực,Bát bộ,Hầu quyền,Hổ quyền,Xà quyền,Hạt quyền…v..v…. ..!Song Đấu tư do không giáp,không nón bảo hộ ,không găng, chỉ có đeo kuki, đôi lúc va chạm sưng tay trật chân,bể kuki ,chảy máu mũi là thường chả có chi cả ,Tập xong kéo nhau đi uống café chi Lợi ở đường Lê Đình Dương gần võ đường,có khi kéo nhau qua Dạ Thảo đường Chi Lăng rất đầm ấm,vui vẽ và thân thiện, Chiều tôi còn đi Huấn Luyện thêm các chi nhánh !1)Trường TH Tín Đức –Tây Linh- Huế vào thứ 2-4-6 , 2) Giòng Chúa cứu Thế -Quân 3-Huế thứ 3-5-7 lần đầu tiên đứng dạy riêng 1 lớp ,cảm giác cũng bồn chồn ,lo ngại nhưng vì đã được Thầy trang bị Võ Đạo đầy đủ nên dần dần cũng quen đi ,và được nhận phong bì thù lao hằng tháng từ tiền dạy võ ,tuy không là bao nhưng bằng khả năng của mình ,cũng tràn đầy ý nghĩa cứ thế êm đềm trôi qua cho đến năm 1975 chấm hết.Võ đường không còn Sư Huynh Đệ mỗi người một nơi.một ngã. Sau đó tôi Giã từ Huế thân yêu, giã từ Sư Huynh Đệ, Đồng môn Quốc Học-Đồng Khánh một thời để yêu một thời để nhớ ,lang thang vào Nam lập nghiệp” đem" chuôn đi đánh xứ người” “Võ “ tưởng chừng như đã chôn vùi theo năm tháng ,nhưng không nó vẫn đeo đuổi theo,như hình với bóng, hình như là nó thấm vào trong máu tự lúc nào , không tài nào bỏ được ,tuy cuộc sống lúc đó muôn vàn khó khăn,gian khổ ,cơm không đủ ăn lấy chi mà học võ,dạy võ,nhưng vì đam mê nên vẫn kiên trì,cố gắng dạy cho bằng được , chắc là cái ‘Nghiệp Võ” lúc đầu dạy cho con cháu ,rồi thì hàn xóm láng giềng 1 vài 3 em quá thích,rồi dạy từng nhóm ,”dạy chui” vì lúc đó phong trào võ thuật rất hạn chế ,cho đến thập niên 80 thời kỳ Việt Nam Hội Nhập ,phong trào KARATE DO 
mới được Phép giảng dạy công khai và đưa vào thi đấu các cấp địa phương,Huyện ,Tỉnh,Thành Phố,Toàn Quốc , Niềm vui cho thầy lẩn trò ,đây là cơ hội cho quý thầy được cấp phép Giảng dạy các CLB võ thuật.
Tháng 7 năm 1989 Liên Đoàn Karatedo Nhật Bản đã cử Thầy Yamamura chuyên gia truyền bá phát triển Karatedo Châu Á của Liên Đoàn JKF và Trọng Tài Thế giới WKF sang giảng dạy cho các võ Sư HLV,VDV việt Nam, đây là mốc đánh dấu lần đầu tiên Karatedo Việt Nam tiếp xúc với Karate Quốc Tế.
Cũng thời gian này Liên Đoàn Karatedo Lâm Thời Việt Nam được Thành Lập,Từ đó tôi được dạy học trò công khai ,lớp này lớp nọ ,đây là dịp để “văn ôn võ luyện” , Truyền bá võ thuật Cương Nhu Karate ,đào tạo các học trò nối nghiệp ,các VDV tài năng trẻ đi thi đấu các giải KATA-KUMITE Tỉnh-Thành Phố -Quốc Gia-Làm trọng tài cấp Tỉnh,Thành Phố, cấp Quốc Gia ,vui có, buồn có, sướng có khổ có, thầy trò lúc đó miệt mài luyện tập, nói chung vì quá đam mê Võ, cũng có lúc thi đấu vì danh dự môn phái phải đổ máu để dành huy chương Song Đấu(Kumite),Phải tranh cải nhau để dành quyền lợi cho học trò vì bị xữ ép,hồi hộp căng thẳng khi trò vào chung kết, mừng chảy cả nước mắt khi trò chiến thắng , đó là niềm vui chiến thắng của trò mà thầy thì được tiếng ,nhưng không vì thế mà vênh váo,hênh hoang,vì trong thâm tâm vẫn không bao giờ quên câu Thầy Đồng dặn đi dặn lạị “Thắng không kiêu bại không nản” đó là một Đạo trong võ học.

Đạo Trong Võ – CƯƠNG NHU KARATE (tiếp theo)
Nói về Đạo trong võ học, là nói về Đường lối, là Chân lý, là Giáo Dục. Võ học thì cho dù là Môn phái nào đi nữa võ Cổ Truyền ,Cương Nhu Karate , Vovinam, võ Judo , võ Wushu, Đại Hàn Taekwondo ,Pencak Silat,Quyền Anh, hay bất cứ môn phái của dân tộc nào cũng có Đạo. Nói chung, Võ Học có năm Đạo: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.
1. Chữ Nhân
“Nhân” có nghĩa là lòng thương người, trên căn bản Nhân đạo. Võ học Cuong Nhu Karate luôn dạy người phải có lòng Nhân. Học võ không phải để hại người, để khoe tài, để kiêu căng, chà đạp người khác, mà học võ là để vừa Tự vệ vừa để bảo vệ người yếu đuối.
Nếu lần giở lại lịch sử trên 4000 năm văn hiến của nước Việt, từ khi lập quốc đến nay, đến thời đại chúng ta, từ Nam, qua Trung, ra Bắc, chưa hề bao giờ nghe nói đến có những môn võ nào dạy đệ tử đi làm hại người cả. Ngược lại, chỉ thấy những môn võ rèn luyện môn sinh để tư vệ rèn luyên sức khoẻ, bảo vệ người cô thế. Đến khi những môn võ nước ngoài du nhập vào đất nước ta, cũng chỉ nghe nói đến chữ “Nhân” trong võ học. Các đòn thế đấm, đá,Chặt, vật, xiết cổ, đè, ném đều hạn chế người xử dụng tới một điểm nào đó. Những cú đánh kết liễu chỉ được dành cho các môn sinh ở trình độ cao, có thể tự điều khiển được mình rồi, mới được học cách xử dụng, với lời căn dặn của thầy là “chỉ khi nào nguy cấp, không còn cách tự vệ nào khác, mới được áp dụng đòn hiểm để thoát thân.”
2. Chữ Nghĩa
Một khi nói đến chữ “Nghĩa”, người ta thường nghĩ ngay đến “Nghĩa hiệp” và “hành hiệp trượng nghĩa”. Mà muốn hành hiệp trượng nghĩa, cứu khổn phò nguy, thì phải biết võ nghệ. Do đó, võ học Cương Nhu Karate phải đi liền với “nghĩa”. Người học võ thường thích ra tay nghĩa hiệp. Giữa đường thấy chuyện bất bằng là phải ra tay cứu giúp ngay. Nghĩa còn dậy chúng ta phải biết trả ơn một khi đã nhận ơn. Người học võ thường không bao giờ muốn nợ ai mà không trả. Nhất là nghĩa Thầy, nghĩa Sư Phụ, Đệ Tử. Học chữ có thể quên Thầy, nhưng học võ thì không bao giờ có thể không nhớ ơn Thầy đã nắm tay, cầm chân, chỉ cho một thế đá, thế đấm,nhào lộn,té.quật….! không thể quên lời Thầy dặn dò, chỉ bảo, hoặc gắt mắng chỉ vì lo cho võ sinh mau tiến bộ, mà lại không gây thương tích cho chính mình hoặc cho người khác.
3. Chữ Lễ
Lễ là hình thức cư xử giữa môn sinh và Thầy , giữa các môn sinh với nhau, giữa môn sinh của môn phái này và môn phái khác. Lễ được thể hiện ngay ở cách chào kính, trước khi bước vào võ đường , ra sàn đấu chào nhau. Tùy theo môn phái, mà cách chào kính khác nhau, thường thì bái Tổ sư, kính Thầy, chào đồng môn, có môn phái chào cả khán giả, có môn phái lại chào cả nơi chốn mà mình tập luyện, song đấu nữa.Riêng Môn phái Cương Nhu Karate nghi thức chào hai tay bắt chéo vào nhau để trước ngực ,tay phải ngoài rồi cúi xuống chào, bước vào võ đường,lúc đi quyền,song đấu ,ngoài đời cũng vậy chỉ cần bắt chéo hai tay là biết đồng môn rồi .Trong môn phái Nhu Đạo, khi thi lên đẳng cấp đai đen, ngoài thi song đấu, thi kỹ thuật còn thi Lễ nữa. Các võ sinh đai đen phải di chuyển từng bước chân, từng cử động thật chậm đúng Lễ Nghi, đúng phong thái mới được trao bằng. Chữ Lễ trong võ học Cuong Nhu karate còn dậy các môn sinh quy củ trường tập, kính trên nhường dưới. Lễ dậy cách bảo vệ danh dự của Môn phái, bảo vệ danh dự cho nhau. Người đã tập võ Cuong Nhu Karate càng ngày càng cung kính, nhún nhường, không cao ngạo, không tự phụ, khoe khoang, không biểu diễn võ công khi không cần thiết. Chữ “Lễ” trong Võ học được trọng kính và áp dụng hơn rất nhiều hơn chữ lễ trong khi học chữ. Người Thầy trong Võ học khi xưa còn có quyền sinh sát với võ sinh hơn cả cha mẹ nữa cũng chỉ vì chữ “Lễ”.
4. Chữ Trí
Người học võ nhất định phải học những cách phản công, xử thế trong các trường hợp ngặt nghèo. Môn võ nào cũng dậy cách biến hóa, phản đòn, nghĩa là dậy các môn sinh dùng Trí tuệ đi kèm theo Võ thuật. Không có Trí, võ chỉ là những đòn hùng hục như trâu, gặp đối thủ lanh lợi thì nhừ đòn”Hữu dõng vô mưu”. Trí trong môn võ Cương Nhu không phải là lường gạt, mưu mô, mặc dù có đòn hư, đòn giả. Người võ sinh chính nhân quân tử chỉ dùng Trí để không cho địch thủ biết mình định xữ dụng đòn nào thật, đòn nào giả. Những cạm bẫy để lừa gạt người không phải là Trí mà chỉ là phương pháp tiểu nhân mà thôi. Ngoài ra, môn võ Cương Nhu Karate cũng dạy võ sinh phải biết suy nghĩ để cho võ thuật được xử dụng đúng lúc và đúng cách hầu đúng với câu “Một trí tuệ minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”.
5. Chữ Tín
Không cần phải giải thích nhiều, ai cũng hiểu, người học võ Cương Nhu Karate luôn biết giữ chữ Tín của người Anh Hùng, đã nói là làm, đã hứa là phải giữ lời. Người có chữ Tín thà chết không để cho danh dự bị xúc phạm vì nói mà không giữ lời. Trong chiến tranh, đã biết bao võ sinh hy sinh thân mình chỉ vì một chữ Tín với Giang Sơn, Tổ Quốc.
Tóm lại, nói đến Võ Học là nói đến Đạo, đến Lễ Nghĩa, Trung Tín, đến Danh Dự, đến lòng Nhân Từ và Trí Tuệ. Võ học không chỉ là tay đấm, chân đá, quật, vật, ném, tung mà là cả một hệ thống Đạo trầm ẩn, thâm sâu. Người học võ Cuong Nhu Karate thâm thúy cũng như người tu đạo. Cho nên, khi nhìn một vị Tổ Sư thật sự, chúng ta tự nhiên thấy kính nể, vì những ưu trầm của Đạo đã thể hiện lên khuôn mặt của thầy cũng như một vị tu hành đã thành chánh quả. Không khắc khổ, cau có, không giận bùng, không buồn bã, rất vui vẽ.tế nhị . Chỉ cất tiếng Sư Tử rống ‘KIAI” để áp đảo địch thủ, chứ không nổi giận gào thét bất thường. Chỉ ra tay vũ bão để giảm nhẹ đau thương, chứ không biểu diễn, ham dọa người cô thế. Võ học cao quý như thế nên Môn Phái Cương Nhu Karate càng ngày phát triển mạnh trền trường Quốc Tế./.
Võ Sư TRẦN VĂN VINH




Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

CÁC VÕ SƯ HẢI NGOẠI PHẦN 1

Hoàng Thống Lập

Giới Thiệu Các Võ Sư Cuong Nhu ở Hải Ngoại.
Tôi cũng định viết giới thiệu các võ sư Cương Nhu ở hải ngoại với các anh. Có nhiều người có những tính cách rất hay, rất đặc biệt, nếu các anh biết thêm về họ thì khi xem hinh hay đọc bài trên facebook, sẽ thích hơn. Mới đầu tôi dự định viết theo đẩng cấp, nhưng chắc không cần, khi nào thấy hình gì hay hay, tôi đem về group CN tiếng Việt, viết thêm để giới thiệu, thì vui hơn. Nhân thấy trên facebook anh Vinh có hình cô này, tôigiới thiệu tiếp nhé.
Đây là cô Kathy Varady, võ sư CN, Hai vợ chồng (chồng là Joe Varady) mở võ đường Satori Dojo, tiểu bang Pennsylvania, Hai vợ chồng đều cao lớn, rất có khiếu võ thuật, các bài song luyện tôi đặt ra, chỉ cho hai vợ chồng, họ đấu với nhau rất đẹp. Trong hình này, Kathy đá bể hai tấm gỗ bằng thế Xà Cước (serpent kick). Thế này đá thẳng về trước (front thrust kick - mae-geri-kekomi) nhưng khác với Shotokan Karate ở chỗ không dùng gót chân mà duỗi cổ chân ra, dùng ngón chân cái điểm huyệt. Khi tập đá xà cước thì người phải ngả ra sau để trách đòn đánh vào mặt, không như các cú đá bình thường. Đá cách này chú trọng chính xác và nhanh. hiểm, không chú trọng khí lực như đá karate. Hình như ảnh chụp khi Kathy thi lên nhị đẳng hay tam đẳng. Dùng ngón chân đá 2 tấm gỗ là tập luyện công phu và giỏi lắm.



Giới Thiệu Các Võ Sư Cuong Nhu ở Hải Ngoại. (tiếp tục)
Nếu Cương Nhu có các võ sư có thể dùng ngón chân công phá bể vài tấm gỗ như trên hình ảnh tôi mới gởi đến các anh, thì cũng có các võ sư đầu tóc nay đã bạc phơ, hay có người bâm sinh đi đứng phải chống gậy. Tôi xin giới thiệu đến các anh võ sư Roy Albang, người sáng lập ra Harmony Dojo, Newport News, tb Virginia, Hoa Kỳ.
VS Roy Albang là Kỹ Sư Hàng Không, làm việc tại trung tâm hàng không (NASA) của Mỹ. Tôi gặp và quen VS Roy cũng hai ba chục năm trước. Cảm tưởng khi thấy Roy đi quyền khi anh ta mới học CN là võ thuật hơi quờ quạng, đấm đá rất yếu. Hỏi ra mới biết anh có vấn đề về xương, đá chỉ đến gối, đấm không thẳng được. Thế mà anh ta chí cốt, cái gì sức làm không được như đá bay, nhào lộn, v.v.. thì trong các kỳ thi, tập thêm các đòn tự vệ và các kata khác để thế vào. Trong tinh thần đó, Roy học từ từ và mấy năm sau, thi đậu đai đen, mở trường dạy CN ở Virginia. Biết mình đá rất dỡ nên mời những Võ Sư khác trong CN cũng như Tae Kwon Do đến dạy thêm cho học trò mình. Với tấm lòng như thế, học trò Roy đều thương mến, sau khi lên đai đen, đều cố gắng ở lại trường huấn luyện cho đàn em.

Hai vợ chồng Roy không con nên chừng 10-12 năm trước, Roy qua Việt Nam để tìm một em bé trong trại mồ côi đem về làm con nuôi. Trước khi đi, Roy có liên lạc tôi và tôi chỉ vẽ thêm vài điều cần biết khi đến VN, cho số điện thoại người bạn tôi ở SG để nếu cần gì thì Roy liên lạc. Khi về lại Mỹ, Roy kể lại là khi đến phi trường TSN thì dịch vụ "Con Nuôi" họ không cho liên lạc với ai cả, cho lên xe đi 10-12 tiếng, đến nhà nuôi trẻ, làm thủ tục, và sau đó lên phi trường về lại Mỹ. Hai vợ chòng rất mừng khi có cháu gái, lúc đó chừng hai tuổi, cháu tên Việt là An Cư, vợ chồng gọi theo tên Mỹ là Ann.
Những người có tấm lòng và sự quyết tâm như Roy là gương sáng cho chúng tôi theo. Đấm vỡ 5 viên gạch, đá bể ba tấm gỗ, so với tâm lòng như thế chẳng có nghĩa lý gì cả, phải không các anh.
Đây là hình Roy chống gậy ra khi được VS Ngô Quỳnh phong lên huyền đai đệ ngũ đẳng. Nếu nhìn kỹ, các anh có thể thấy những nét vui mừng và thán phục lộ trên nét mặt của các đồng môn khi chúc mừng Roy.






Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

KÍNH VIẾNG THÂN MẪU HUYỀN ĐAI TRẦN DUY BẮC

MÔN PHÁI CƯƠNG NHU KARATEDO , VÕ ĐƯỜNG HƯƠNG CẦN VÀ ĐỒNG MÔN Ở HÀ NỘI , ĐÃ KÍNH VIẾNG THÂN MẪU HUYỀN ĐAI TRẦN DUY BẮC .





Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

CƯƠNG NHU KARATEDO NĂM 1975

Sự hoạt động của môn phái Cương nhu karate sau năm 1975 .Sau năm 1975 tất cả các sư và huynh đệ đều mỗi người mỗi nơi do biến cố. Đến năm 1976 mỗi người phải lo về kinh tế và cuộc sống có ai nghĩ đến việc vỡ thuật nếu có võ thì cũng phải dấu ko dám phô trương. Nhưng nó đã in sâu vào máu nên ko thể để mãi trong lòng. Trong cuộc sống đôi khi phải và chạm. Phải dùng vỏ để tự vệ và binh vực lẽ phải. Trong tập thể công nhân thời đó là nhà máy vôi Long thọ có một người đứng ra tập võ cho anh em công nhân với chủ trương là học võ khỏe để sản xuất và lao động. Kể từ đó nên các anh em trong các môn phái khác như taekwondo. Judo. Thiếu lâm..... Tập trung lại với nhau trong đó có anh Nguyen văn Nhân là người đầu tiên xây dựng phong trào day các câu lạc bộ như Cung An định cung Thiếu nhi thành phố. Toàn đã cùng tham gia với anh Nhân để huấn luyện cho các anh em. Sau đó về tại địa phương để sinh hoạt của từng người. Nhưng với sự chỉ đạo và quản lý của Thành đoàn Huế. Trong khi đó anh Vĩnh Vi đã vào Sài gòn và có sinh hoạt ở câu lạc bộ Tao đàn. Lúc này từng địa phương đã sinh hoạt nhưng rất khó khăn như gặp nhiều trường hợp ở địa phương đó không cho day vỡ phải có giấy phép nên cũng gặp nhiều trở ngại.  năm 1975 anh Vĩnh Vi đã giao quyền trưởng môn phái cho anhguyễn Văn Nhân có sự chuyển biến của nền Thể dục thao của toàn quốc. Nhận thấy đất Huế là cái nôi của vỡ thuật mà nhất là bộ môn karate. Nhà nước đã thành lập một đoàn võ thuật karate toàn quốc đến Huế tổ chức một buổi hội thảo một tuần để tham quan các cậu lạc bộ trong tình lúc đó là vấn đang còn tỉnh Bình Tri Thiên. Đoàn gồm có đại diện ba miền nam bắc trung. Trong hình này Toàn xin đưa lên để các sư huynh đệ thấy là anh Nhân đang thuyết minh về các bài quyền của cuong nhu karate. Và sau này Toàn sẽ minh hoạ và biểu diễn các bài kata như bài kankusho và bài empi bài kata sai 1và 2 Kể từ đây phong trào karate tỉnh nhà bắt đầu đi lên và phát triển mạnh. Người trưởng bộ môn đầu tiên là anh Nguyễn Văn Nhân 1975 sau này.ở Huế có các CLB như của anh Trương trọng Toản ở đại nội. Anh Trần văn Toàn ở Bến ngự. Anh Cao Kha ở Phong điên. Anh Nguyen văn Nhân mở thêm Huong cần.... Bộ môn Cương nhu karate phát triển mạnh nhờ có những anh em tâm huyết không nghĩ đến quyền lợi riêng tư cho mình mà nghĩ đến môn phái trước. Tôi xin lượt qua những ngày tháng mà bộ môn có những bước thăng trầm nay đã vững vàng và lớn mạnh. Mong tất cả các sư huynh đệ đoàn kết và chia sẻ những điều vui buồn để cho các con em chúng ta sau này học hỏi và phát triển mạnh


VÕ ĐƯỜNG ANH NHÂN MỞ ĐẬU TIÊN CUNG AN ĐỊNH

                                                           PHONG , NHÂN , ĐÀM ,TOẢN
                                         Ô HOẠT , Ô GIANG , Ô NHÂN , ÔNG TOÀN